, hắn muốn đích thân nói chuyện tới thằng nhóc đó. Đây là vấn đề mặt mũi đàn ông, không thể bỏ qua. Lần này Ninh Phi khiến hắn đau đầu, không kiên nhẫn nổi nữa. Cậu ta hoàn toàn không quan tâm đến hoàn cảnh xung quanh, chỉ chăm chăm làm chuyện mình muốn làm, đúng là một thằng nhóc vừa kiên trì vừa bướng bỉnh!
Vệ Khanh gọi điện cho cậu ta, yêu cầu gặp mặt, giọng điệu khách sáo nhưng lời nói thái độ lại rất hoàn mỹ. Chu Dạ còn chưa thấy hắn nói chuyện lễ độ với ai như vậy, có chút kinh ngạc. Ninh Phi lại không thèm để tâm, lạnh lùng nói: “Rất xin lỗi, tôi muốn nói chuyện với Chu Dạ.” Đúng là không coi hắn vào trong mắt.
Chu Dạ nhún vai, nhận điện thoại: “Ninh Phi, chị có chuyện muốn nói với em…” Ninh Phi ngừng một chút, thở dài: “Tôi biết chị muốn nói gì, nhưng, được rồi. Thời gian địa điểm để tôi chọn, được không?” Cô đành đồng ý. Nhìn Vệ Khanh rầu rĩ không vui, vòng tay ôm hắn, thủ thỉ: “Vệ Khanh, nếu em đã gả cho anh, lấy chồng phải theo chồng. Mặc kệ những người khác thế nào, em cũng không quan tâm. Quãng đường sau này còn rất dài, em vĩnh viễn thuộc về anh.” Cô hi vọng hắn tin tưởng cô, không cần lo lắng thế này.
Vệ Khanh nghe thế, cảm động, vuốt ve mặt cô nói: “Anh biết, nhưng vẫn lo lắng. Quá quan tâm sẽ sợ hãi. Anh kể cho em nghe một câu chuyện cũ: có một cặp vợ chồng, tình cảm rất tốt, đều tốt nghiệp đại học, người đàn ông mở một công ty, người phụ nữ lại mở một cửa hàng bán đồ mỹ phẩm, con cái được gửi đi học trường tiểu học ở nước ngoài, gia đình vô cùng hạnh phúc. Nhưng có một chàng trai mới hai mươi tuổi, hai bàn tay trắng, thích người phụ nữ đó, mỗi ngày đều đưa hoa tới cửa, bất chấp mưa gió, không nói một lời, mặc kệ người khác nói thế nào cũng đều thờ ơ lạnh lùng. Lúc đầu người phụ nữ kia còn đùa giỡn với đám bạn, giễu cợt chàng trai kia, nói hắn cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, nhưng một năm sau, cô ta rời bỏ cuộc sống phồn hoa, ly hôn với chồng.”
Chu Dạ ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn hắn. Vệ Khanh thở dài: “Đây là chuyện của một người bạn, anh chứng kiến từ đầu tới cuối, tận mắt nhìn thấy. Cho nên, Ninh Phi làm thế, khiến anh rất lo lắng.” Lúc này Chu Dạ mới hiểu được vì sao ngày đó hắn lại lo lắng đến thế.
Nghĩ nghĩ nói: “Bọn họ ly hôn, đó là vì cuộc sống hôn nhân của bọn họ không hạnh phúc mỹ mãn như bên ngoài mọi người vẫn nghĩ, cũng vì bọn họ không đủ quyết tâm. Nếu tình cảm thật sự sâu đậm, người khác có muốn quấy phá cũng không phá nổi. Thương dăng bất đinh vô phùng đích đản [45'>, quan trọng chính là ở bọn họ.” Giống như con người uống nước, nóng lạnh tự biết. Cãi nhau chưa hẳn đã không hạnh phúc, tương kính như tân chưa chắc đã thật sự hài hòa mỹ mãn.
Vệ Khanh im lặng, hồi lâu thở phào nhẹ nhõm. Chu Dạ dựa vào ngực hắn, nhắm mắt lại nói: “Vệ Khanh, em hi vọng chúng ta có thể bạch đầu giai lão. Em sẽ tự giữ mình, hi vọng anh đừng phụ em.” Chu Dạ luôn tin tưởng vào ánh mắt của mình, nếu đã lựa chọn Vệ Khanh, sẽ quyết tâm không bao giờ thay đổi.
Vệ Khanh hôn nhẹ lên tóc cô: “Ừ, đừng lo lắng, chúng ta sẽ như vậy.” Tình cảm của bọn họ, gặp nhiều chuyện như vậy, đúng là không dễ dàng. Cho nên muốn quý trọng, tuyệt đối không thể buông tay.
Vệ Khanh tin tưởng để cô một mình đi gặp Ninh Phi. Lúc cô tới chỗ hẹn, vô cùng ngạc nhiên, lại có rất nhiều bạn học quen biết. Mọi người thấy cô đều nhiệt tình chào hỏi: “Học tỷ, chị cũng đến rồi!” Cô nghe một lát, mới hiểu được, hóa ra mọi người mở tiệc tiễn Ninh Phĩ. Không ngờ cậu ta lại sắp đi nhanh như vậy!
Đa phần đều là nữ sinh, mọi người đều mang quà tới, khóe mắt hồng hồng, xem ra mị lực của Ninh Phi không nhỏ. Cậu ta vừa đi, e rằng toàn bộ nữ sinh mỹ thuật tạo hình sẽ đau lòng một thời gian dài. Cuối cùng Ninh Phi cũng tới, ánh mắt bình tĩnh dừng lại trên người Chu Dạ đang ngồi một góc, nhìn cô không nói gì. Mọi người kéo cậu ta tới quán rượu, mượn rượu giải sầu. Không khí chia tay khiến mọi người rất thương cảm bùi ngùi.
Những người tuổi trẻ ở cạnh nhau, luôn xúc động rất nhiều.
Ninh Phi nói sáng sớm mai phải đi, mọi người đều về sớm. Mấy nữ sinh ôm hắn không chịu về, hắn cũng lặng lẽ không đẩy ra. Chu Dạ là người cuối cùng chào hỏi, xoa đầu hắn nói: “Thuận buồn xuôi gió, học tập tiến bộ.” Lúc tay sắp rút về, cậu ta nắm lấy. Kéo cô đi vào, tiện tay đóng cửa lại.
Giai điệu âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, cậu ta vươn tay, cúi người làm động tác mời: “Tiểu thư, xin hỏi tôi có may mắn