Có lẽ là yêu

Có lẽ là yêu

Tác giả: Lỳ Lý Tưởng

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325260

Bình chọn: 7.5.00/10/526 lượt.

, xấu hổ nói: “Chân em run quá, không đi nổi…” tim cô đập thình thịch, tai on gong, mọi vật trước mắt dường như ở rất xa, chỉ còn lại hắn và cô, mãi cho tới khi thiên trường địa cửu.

Vệ Khanh nhíu mày cười, tiêu sái xoay người, cúi xuống bế cô lên. Xung quanh vang lên vô số tiếng thét chói tai, vỗ tay như sấm. Trong mắt Chu Dạ chỉ còn có người đàn ông cô yêu, hiện giờ cô đang ở trong vòng tay hắn.

Vệ Khanh ôm cô lên xe, cười nói: “Cô dâu của anh, xin cho phép anh rời em một lát.” Chu Dạ vội bỏ tay ra khỏi cổ hắn, đỏ mặt không nói lời nào. Vệ Khanh xoay người đi sang phía bên kia lên xe, ngăn cách toàn bộ tiếng động náo loạn ngoài cửa, nhìn cô thở dài: “Cuối cùng cũng có thể bình yên nhìn em.” Kéo tay cô, ánh mắt tràn đầy ý cười, khen ngợi. “Tặng cho cô dâu xinh đẹp nhất, xin hãy để tôi thần phục dưới chân nàng.” Hắn đưa cho cô một bó hoa tươi. Chu Dạ cười nhận lấy, nói: “Được.” Hai người xiết tay nhau, nắm chặt.

Xe đi qua cầu vượt, phía trước có một hàng xe thật dài, Vệ Khanh ra ngoài hỏi thăm: “Dường như bị tắc đường.” Chu Dạ sốt ruột: “Mọi người đều đang chờ, có lâu lắm không anh?” Vệ Khanh nở nụ cười, nhíu mày nói: “Vừa lúc có thời gian, anh vẫn còn chuyện muốn làm.” Tay hắn đặt sau gáy cô, hôn cô thật sau. Chu Dạ luống cuống chân tay: “Cẩn thận tóc.” Cô vì cố giữ kiểu tóc, không dám lắc đầu. Vệ Khanh lại hôn cô. Cô kháng cự nói: “Anh đè vào tay em rồi…” Vệ Khanh vẫn tiếp tục hôn cô…

Bỗng nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng cười lớn, chủ xe đối diện giơ ngón tay cái, ló ra nói: “Anh bạn, chúc mừng!” Chu Dạ xấu hổ không dám ngẩng đầu lên. Vệ Khanh giơ tay thi lễ: “Cảm ơn, cảm ơn!” Chu Dạ nhẹ nhàng huých hắn: “Còn không sợ người khác chê cười!” Vệ Khanh cười: “Cả đời chỉ có một lần kết hôn, hành vi thế nào cũng có thể tha thứ.” Chu Dạ soi gương thầm oán: “Đều tại anh, trang điểm tỉ mỉ thế mà bị anh làm hỏng son môi hết rồi.”

Vệ Khanh cười xấu xa: “Vậy làm cho nó bị hủy hoàn toàn đi.” Hắn hôn môi cô, giống như liếm sạch. Chu Dạ ở trong lòng hắn hoàn toàn xụi lơ, chỉ có thể thở hổn hển. Vệ Khanh nhìn đoàn xe chậm rãi chuyển động, tiếc nuối nói: “Vì sao không tắc lâu thêm chút nữa?” Chu Dạ ngã vào người hắn: “Vệ Khanh, em thấy không còn sức nữa, làm sao bây giờ?” Vệ Khanh vuốt má cô, phóng khoáng nói: “Yên tâm, mọi chuyện đã có anh.”

Lúc hai người đến nơi, hơi muộn một chút, đa phần khách khứa đều đã đến hết. Kính rượu người lớn hai nhà, họ hàng thân thích, bạn bè, bạn học xong, mắt Chu Dạ đã đỏ hồng, sắp không chống đỡ nổi nữa, hơn nữa dưới chân còn đi giày cao gót ba phân, cô cảm giác cả người sắp ngã xuống.

Vệ Khanh đỡ cô, nhỏ giọng nói: “Em vào trong nghỉ trước đi, cố gắng chịu đựng một lát, mọi chuyện cũng sắp xong rồi.” Cô ngồi dựa vào tường liền ngủ gật, đây không phải là kết hôn, đây là hành hạ nhau! Tận tới khi có người đánh thức cô dậy, thay quần áo, trang điểm, tiếp tục tiếp khách.

Cắn răng cố nhịn, vừa mệt vừa đói. Vệ Khanh thấy cô lảo đảo, nhanh tay đỡ cô, khách sáo xin lỗi mọi người, sau đó đưa cô vào nghỉ ngơi. Ngồi xổm xuống xoa xoa gan bàn chân cô, hỏi: “Có đau không?” cô lắc đầu: “Không biết nữa, không có cảm giác.” Vệ Khanh đau lòng nói: “Hay em lên nghỉ ngơi trước đi?” Cô mở mắt ra: “Như vậy không được đâu, mọi người vẫn còn đang ở đây mà.”

Còn chưa nói xong, một đám người hùng dũng đi vào, hầu hết đều là bạn của Vệ Khanh, nói trước tiên muốn nháo động phòng. Mọi người cười ầm ĩ, nói: “Vệ thiếu, cuối cùng cũng chờ được anh kết hôn!” Một đám xắn tay áo, xoa tay, dáng vẻ nhe răng trợn mắt, giống như muốn làm chuyện gì đó kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ. Sắc mặt Chu Dạ trắng bệch nhìn bọn họ, cuối cùng cũng hiểu được cảm giác của Lý Minh Thành ngày đó!

Cho nên mới nói, làm người cần phải phúc hậu!

Lúc đầu chẳng qua chỉ chơi mấy trò bình thường, lúc sau lại còn muốn cô và Vệ Khanh đứng trên bàn dùng lưỡi cuốn từng hạ

t lạc được treo lên, còn quy định mỗi người một nửa, không làm thì không được tính. Cô đau khổ suy nghĩ, tôi đâu có đắc tội với mấy người, sao mấy người không đi tìm Vệ Khanh tính toán thù oán ấy. Cả ngày cô chưa ăn gì cả, lại đứng trên cao, đầu óc choáng váng, hai lần kiễng chân với không tới, đột ngột ngã vào trong lòng Vệ Khanh.

Vệ Khanh vội vàng ôm cô, vung tay lên: “Được rồi, được rồi, mấy người chơi cũng đủ rồi, giải tán đi thôi.” Mọi người thấy sắc mặt cô dâu không được tốt, có lẽ hôm nay đã rất mệt mỏi, vì thế nó


XtGem Forum catalog