chị mà chị lên tiếng . Hay là buồn quá muốn tìm người gây lộn . Vậy thì xin lỗi nha, chị tìm nhầm địa chỉ rồi.
Cả bọn cười ầm lên . Thi Cẩm điên tiết :
– im Ngay.
– Chị không có quyền cấm chúng tôi nói chuyện . Hạ Hạ Ha.
– Đúng là loại người thiếu lịch sự.
– Chúng tôi đã thiếu lịch sự từ nhỏ lận . Thiếu lịch sự đến nỗi không ai đả động gì tới cũng lên tiếng kiếm chuyện để được nói.
Thi Cẩm phóng xuống giường, đến bên mày điện thoại.
– Mỹ Hạnh khoát tay :
– Chị định gọi cho ai? Phi Cường.
Mỹ Hạnh tủm tỉm :
– Nè, chị đừng nói với chúng tôi là chị đi Đà Lạt lần này là vì Phi Cường nghe.
Thi Cẩm liếc Sơn Du :
– Phải thì sao, còn không phải thì sao?
– Đó là hai vấn đề khác nhau, đâu có liên quan gì đến nhau. Nếu chị đi vì Phi Cường thì chúng tôi khuyên chị đừng dệt ước mơ của mình nữa. Không phải là chi không biết Phi Cường đã có vợ hứa hôn . Đơn thuần tình bạn vẫn không tốt hơn sao? Tình yêu đơn phương đâu bao giờ có kết cuộc.
Thi Cẩm chỉ tay vào mặt Mỹ Hạnh :
– Cô biết gì mà xen vào chuyện của tôi? Xúc phạm đến người khác khi họ chẳng lỗi lầm gì với mình là một điều không nên.
Tuyết Nhật phụ họa :
– Ừ . chị nói chị không thích đi với chúng tôi, tại sao chị vẫn đi vậy?
– Liên quan gì đến cô ?
– Không liên quan thật, nhưng tôi cũng hơi ngạc nhiên . Nếu đi Đà Lạt quá nhàm chán đối với mình mà mình vẫn cứ muốn đi thì ắt hẳn bản thân mình phải có mục đích.
– Cô nói vậy là có ý gì ?
– Tự chị hiểu lấy.
– Bao đồng.
– Cho là tôi bao đồng đi. Nhưng những gì chúng tôi đoán cũng có một phần đúng.
Thi Cẩm dằn mạnh điện thoại. Thu Đông gỡ ngay :
– Ơ . Chị đừng phá hoại của công chứ . Huống chi điện thoại là vật vô tri, nó đâu biết gì . Tại sao chị trút giận lên nó ?
Thi Cẩm hầm hầm trở lên giường :- Nếu biết trước đi chung với đám yêu tinh này, thà ở nhà còn hơn . Thật là một lũ nhà quê.
Hồng Thắm mím môi :
– Nè, chị lớn rồi, ăn nói phải cẩn ngôn một chút nghe. Có cần chúng tôi phải dạy cho chị một khóa ăn nói không ?
Hồng Thắm gạt tay Thi Cẩm ra :
– Không biết gì thật, nhưng chị đừng bao giờ để cho chúng tôi biết việc mờ ám chị đang làm.
– Mày đang nói bậy gì đó ?
– Có tật thì giật mình
Sơn Du kéo tay bạn :
– Hồng Thắm ! Đừng gây nhau nữa. Chúng ta vui vẻ với nhau vẫn không tốt hơn sao?Hồng Thắm gạt ngang :
– Tao không vui vẻ được với loại người mà trong đầu lúc nào cũng chứa đựng những mưu mô để ám hại người khác.
– Hồng Thắm !
– Làm bạn với loại người này miễn bàn với tao.
Thu Đông, Kim Quy, Mỹ Hạnh, Tuyết Nhật đều quay mặt :
– Đừng chừa phần tao.
Sơn Du thở ra, cô bước đến bên Thi Cẩm :
– Chị đừng để ý những lời tụi nó nói.
– Hừ !
Thu Đông lôi bạn về chỗ cũ :
– Mày coi người ta là bạn, nhưng người ta có coi mày là bạn không ? Đừng làm chuyện vô ích.
Sơn Du ôm đầu :
– Coi như tao xin tụi bây, có được không ? Đừng gây nhau nữa.
Mỹ Hạnh khoát tay :
– Ừ . Không gây thì không gây. Nhưng ở chơi cả tuần lận, tụi tao không hứa là ngày nào cũng hòa bình.
– Nếu biết được đi chơi mà chẳng vui vẻ, tao không đi đâu.
– Cái gì mà không vui? Đừng để ý đến những gì chung quanh . Miễn mày thấy vui là được.
Mỹ Hạnh hất mặt ra cửa :
– Phải không anh Cường ?
– Đúng rồi. Các em chỉ là những người ăn ké.Phi Cường bước hẳn vào phòng, anh trợn mắt :
– Sao còn chưa chuẩn bị ?
Tuyết Nhật xoay một vòng :
– Xong cả rồi, chỉ chờ người hướng dẫn thôi.
– Vậy chúng ta đi.
Anh quay nhìn Thi Cẩm :
– Em đi chung vui vẻ.
Kim Quy liếc thoắng :
– Ngày mai Noel rồi, anh có dự định gì không Phi Cường ?
– Em đoán thử xem.
Kim Quy lúc lắc cái đầu :
– Em không tài nào đoán được.
– Vậy để bất ngờ đi. Nhưng từ mười giờ trở lên mới vui đấy.
– OK.
– Thức nổi không ?
– Chuyện nhỏ.
Ra đến cửa, Hồng Thắm nhìn hai đầu hành lang.
– Anh Trường Giang, Đồng Triều và Anh Khoa đâu?
– Họ xuống dưới chờ chúng ta rồi. – Vậy thì nhanh lên.
Phi Cường nhìn theo nhóm bạn Sơn Du, lòng anh dâng nhiềm cảm xúc.
Trao chai nước khoáng cho Sơn Du, Phi Cường quan tâm.
– Em mệt không ?
Sơn Du nhoẻn miệng cười :
– Chưa thưởng thức hết cảnh đẹp Đà Lạt, làm sao mệt cho được . Tuy em đã đến Đà Lạt nhiều lần, nhưng cảnh thơ mộng ở đây không thể làm cho em chán.
– Còn anh, anh có ra Đà Lạt vì công việc, còn đi ngắm cảnh như bây giờ thì anh không có thời gian.
Sơn Du nghiêng đầu lém lỉnh :
– Thế sao bây giờ anh lại có thời gian ?
Phi Cường nhìn trời, nhìn mây :
– Anh cũng không biết trả lời cho em như thế nào. Nhưng từ đây về sau, có lẽ anh dành nhiều thời gian cho em hơn.
Như hiểu được cấu nói sâu xa của Phi Cường, Sơn Du lảng chuyện :
– Anh nói vậy chứ muốn có thời gian lúc nào mà chẳng được . Một tuần có bảy ngày, hổng lẽ anh không có ngày nào dành đi chơi với bạn gái.Phi Cường lắc đầu. Thậ sự là Sơn Du hiểu hay không hiểu tình cảm anh dành cho cô đây? Chưa bao giờ anh lo sợ mất người con gái anh quen như lúc này. Bởi vì con tim anh đã thật lòng yêu, thật lòng nhớ.
Lúc đính hôn để cho bà nội yên lòng chữa bệnh, anh không nghĩ rằng anh sẽ yêu. Thế mà con tim anh hàng đêm trăn trở với một bóng hình, để rồi anh