Chiều tím

Chiều tím

Tác giả: Trần Thị Thanh Du

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323775

Bình chọn: 9.5.00/10/377 lượt.

Du nhào đến bên bạn :

– Tao đói bụng quá.

Thu Đông nhìn Phi Cường, ngụ ý :

– Tụi tao nghĩ mày và Phi Cường đã ăn nên không chừa đồ ăn.

Sơn Du nhổm lên :

– Hả ! có phải tụi bây không vậy?

– Xin lỗi nha.

Sơn Du nhăn nhó :

– Tao đói bụng lắm rồi. Phải làm sao đây?

– Có lẽ chờ về khách sạn ăn luôn thể.

– Đồ khốn kiếp mà !

Hồng Thắm trợn mắt :

– Nè, không được chửi.

– Nếu tao vẫn cứ chửi thì sao?

– Anh Trường Giang và Đông Triều cũng có phần . Nếu mày muốn chửi thì cứ chửi, tao không cản.

– Ơ…

Sơn Du che miệng :

– Em xin lỗi.

Đông Triều cười hiền :

– Không có gì.

Mỹ Hạnh điểm mặt bạn :

– Tao để ý lú này mày hỗn lắm nghe.

– Có sao?

– Giờ này mà trăng sao gì ? Tối đi mới biết.

– Hứ !

Tuyết Nhật nói với Phi Cường :

– Anh đi mua gì cho nó ăn đi. Nếu không, nó ăn thịt tụi em bây giờ đó.

Sơn Du giận lẫy :

– Không cần mày nhờ vả . Tao không đói nữa.

– Thật không ? Vậy thì đỡ tốn.

Kim Quy chen vào :

– Nó có bệnh đau bao tử . Một hồi phải chở nó vô bệnh viện thì nguy to.

Phi Cường quay sang Sơn Du :

– Em ăn gì ?

– Không ăn.

Hồng Thắm đẩy vai Phi Cường :

– Anh đi mua đi, đừng hỏi nó.

Sơn Du xụ mặt . Cô làm ngơ với tất cả mọi người không phải là cô giận các bạn, nhưng cô muốn Phi Cường phải chiều chuộng cô.

Trái tim cô giờ đây không muốn nhường Phi Cường cho bất cứ ai. Bởi vì từ lúc nào, cô đã biết cuộc sống của cô không thể thiếu Phi Cường . (sao mà yêu nhanh quá dzậy tả Tui cua mấy cô kia cả năm trời mà sao mấy cổ không chịu yêu nhanh như Sơn Du thì tui khỏe biết mấy nhỉ)

Ngoài mặt thì thế này thế no, còn ra vẻ anh hùng, không muốn thấy người khác đau khổ, nhưng trái tim mình thì như ai xé.

Lúc cô hỏi Phi Cường có yêu Thi Cẩm không ? Và cô rất sợ anh trả lời có . Cũng may, chúa đã không bỏ quên lời cầu nguyện của cô.

Niềm vui cô có thể cùng chia sẻ . Dù sao cô cũng cám ơn các bạn . Họ luôn tốt với cô . Họ luôn có mặt bên cô lúc cô đau buồn . Họ luôn động viên cô với những lời chân thành nhất . Nói chung, họ là những người bạn tốt nhất của cô . Nếu không có những lời phân tích của họ thì cô và Phi Cường đã không có lễ đính hôn.

Sơn Du quay lại định làm hòa với các bạn, nhưng chẳng thấy ai cả Đông Triều và Trường Giang còn ngồi đó.

Trường Giang lên tiếng :

– Các bạn em đã xuống thung lũng hết rồi. Họ vô tư và thích vui đùa lắm.

Sơn Du nhoẻn miệng cười :

– Chắc chúng nó làm phiền hai anh nhiều lắm hả ?

– Trái lại nữa là đằng khác . Đi chung với các cô bé ấy, anh không cảm thấy buồn . Nhờ các bạn của em mà tụi anh được sống với tuổi thần tiên của mình.

– Không quá lời đấy chứ ?

– Không đâu.

Sơn Du chau mày :

– Em không thấy Anh Khoa đâu.

– Ờ, lúc nãy gặp người quen nên “cậu bé” đã đi theo rồi.

Sơn Du tủm tỉm :

– Hai anh cũng đừng ngạc nhiên vì sao Anh Khoa hay đi chung với bọn em . thật ra, nhóm chơi chung của ụi em có tám người, ở đây bảy người còn thiếu nhóm trưởng Hữu Quý . Chuến đi Đà Lạt này Hữu Quý bận công việc nên không đi được . Anh Khoa là người hoạt bát và vui nhộn nhất . Thiếu vắng Anh Khoa là như thiếu vắng nụ cười vậy.

– “Cậu bé” quan trọng đối với mọi người vậy kia à ?

– Nói chung là nóm không thể thiếu vắng ai. Tách ra đi riêng lẻ cũng chẳng thấy vui.

Đông Triều chợt hiểu :

– Hèn gì lúc gặp ở Sóc Trăng, cái mặt em ngầu phát khiếp.

Sơn Du sờ lên mặt mình :

– Bộ em dữ lắm hả ?

– Không dữ gì, mà lúc nào cũng muốn gây chiến thôi.

Sơn Du cười khúc khích :

– Tại kỳ nghỉ hè vừa rồi, em không được vui.

– Không được vui có cần biểu hiện trên khuôn mặt vậy không ?

– Xin lỗi. Với lại em không quen các anh, cần gì phải vui vẻ.

Trường Giang gật đầu :

– Ừ, cũng phải. Nhưng có một người nói em…

Sơn Du cướp lời :

– Chanh chua, đanh đá, bướng bỉnh chứ gì ?

– Sao em biết hay vậy?

– Câu nói này em nghe thường ở miệng môi anh ta.

– Thế em không có phản ứng gì sao?

– Không . Ai thích nói sao thì cứ nói, em chả cần quan tâm.

Đông Triều tò mò :

– Em với Phi Cường lúc này sao rồi? Chừng nào cho tụi anh uống ly rượu mừng ?

Sơn Du buồn buồn :- Em khuyên hai anh đừng nên chờ đợi ly rượu đó.

– Tại sao vậy?

– Sẽ chẳng bao giờ có chuyện chúng em cưới nhau. Đợi khi bà nội trở về, em sẽ nói rõ và xin lỗi nội.

– Em với Phi Cường có vấn đề gì à ? Anh thấy hai người vui vẻ với nhau lắm mà.

– Đúng là vui vẻ thật, nhưng em không muốn người khác đau khổ.

– Ai đau khổ ?

– Các anh là người hiểu rõ hơn em mà.

Đông Triều ngập ngừng :

– Em muốn nói đến Thi Cẩm ?

– Phải. Vì yêu Phi Cường, chị ấy có thể làm tất cả . Vậy tại sao em không thể vì hạnh phúc của hai người mà rút lui khỏi cuộc chơi mang nhiều giả tạo?

Cô khờ ạ ! cô tưởng cô làm như vậy, Phi Cường và Thi Cẩm sẽ lấy nhau sao? Hay cô sẽ làm cho cả ba đều đau khổ ? Thà rằng để một người đau khổ rồi từ từ sẽ qu6n để tìm vui bên tình yêu mới, dù gì người ta cũng yêu đơn phương . Còn em và Phi Cường, hai người đang hướng về nhau, tội tình gì phải tự làm khổ mình . Tình yêu không thể miễn cưỡng hay nhường nhịn . Hạnh phúc phải tự đấu tranh mới có.

– Nhưng…

– Anh thừa biết tính của Phi Cường, đã yêu ai


Pair of Vintage Old School Fru