Tình Yêu Bang Chủ

Tình Yêu Bang Chủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323153

Bình chọn: 8.5.00/10/315 lượt.

gỏng, đôi mắt vẫn nhìn xung quanh.

-Thật không hổ danh là Calvin! Dám đến một mình thật à ?-Tên sát thủ M từ trong bước ra, khẽ mỉm cười khinh khỉnh dưới chiếc mặt nạ màu đen.

-Bởi vì tao vốn không sợ loại người như mày! Chuyện mày phải trả giá vì tội đánh người của tao, đó là chuyện sớm muộn mà thôi! Thật ra mày định nói gì ?-Cal chĩa súng vào M, vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ. Ngay lập tức, tên sát thủ chạy đến sau lưng của hắn với tốc độ kinh hòang, khẽ nói vào tai của Cal:

-Tao không tin là mày đã quên đi vụ cháy nổ của tám năm về trước, Hiyo Sama!

-Hiyo Sama của mười năm trước đã chết rồi!-Cal dạt ra.

-Dù mày có cố quên đi chăng nữa, mày vẫn là Hiyo Sama-một tên GIẾT NGƯỜI! Đồ sát nhân!

-Tao không có! Đó chỉ là tai nạn mà thôi!-Cơn ác mộng một lần nữa như lặp lại trong tâm trí, nhưng hắn vẫn đủ bình tĩnh để kìm nén cảm xúc của mình…Cal bỏ súng xuống trước sự ngạc nhiên của M.

-Tại sao … Mày không bắn tao?

-Tao đâu có ngu mà kích thích quả bom nổ chậm, mày tưởng tao không biết điều đó à ? Tại sao tao phải cùng chết chung với mày chứ ? Trước khi tao vào thì đã nhận ra cái thích bị cài đặt dở tệ của mày rồi!

-Tao thực sự khâm phục tài năng của mày! Nhưng…Mày..không sợ chết sao ?–M dò hỏi.

-Tao đã xém chết vào tám năm về trước rồi, bây giờ không còn sợ gì nữa!

Cal cười ranh mãnh rồi nhào tới đánh tay đôi với tên sát thủ, một trận chiến không phân thắng bại đã diễn ra, ngay trong giây phút cận kề cái chết ấy…

Tít…tít…-âm thanh của quả bom bắt đầu lớn dần…lưỡi hái tử thần dường như đang rình rập họ…

-Calvin! Mau chạy đi!-Bu cố gắng hết sức mình gọi hắn từ phía trên cầu thang.

-Tại sao cậu... ?

-Giờ không phải là lúc để hỏi chuyện này! Nếu cậu không chạy sẽ chết thật đó!

Nhân cơ hội Calvin đang ngạc nhiên vì thằng bạn từ đâu xuất hiện, tên sát thủ dùng dao găm mà mình đã chuẩn bị trước, tấn công hắn…một thủ đoạn của tên tiểu nhân thường dùng…

Phặtttt-Những giọt máu li ti chảy xuống thềm nhà, ngày một nhiều ngay khi con dao vung xuống…

-Tao..thắng rồi!-Tên sát thủ nở một nụ cười đắc chí, rồi vội chạy ra cửa thoát hiểm…bỏ lại Calvin một mình với vết thương trên bụng…

-Tên khốn kiếp...-Bu định chạy theo bắt tên sát thủ, nhưng tính mạng bạn mình vẫn là quan trọng hơn-Cal! Cậu ráng chịu đau một lát…tớ sẽ cõng cậu đến bệnh viện…

-Không..đừng làm thế…tớ không sao…hãy đưa tớ về nhà……tớ muốn gặp cô ấy...

Calvin cố hết sức để khuyên Bu, nghe theo quyết định của mình……những mảnh thủy tinh nhỏ rơi ra..từ trong người của hắn…là mảnh vỡ của sợi dây chuyền màu bạc…

“Phải rồi…Calvin ơi! Mày không được chết…mày phải sống…sống để trả thù…sống vì người mà mày yêu thương…ít nhất là ngay trong lúc này”

…………….

Bùmmmm-Tiếng nổ vang lên ngay sau đó…một hầm rượu…một trong những lối kiến trúc độc đáo của nhà hàng..bị tiêu hủy ngay trong chớp mắt…

__________________

Biệt thự nhà họ Chen.

Xỏanggggg…

*Bà Kim-lo lắng* Có chuyện gì vậy ?

*Satomi-cười* Cháu..cháu xin lỗi! cháu làm vỡ đĩa nữa rồi ạ!

*Bà Kim* Bình thường cháu có thế này đâu! Có chuyện gì sao ?

*Satomi* Dạ không…cháu chỉ là…

*Jiro* Bà ơi…bà tha cho cô ấy được không ?-Jiro đứng dựa cửa bếp, ăn mặc một cách dễ thương-áo trắng, quần Jean xanh, không quên mỉm cười ranh mãnh.

*Satomi-cười* Anh!

*Bà kim* Jiro thiếu gia! Cậu hai không về cùng cậu à ?

*Jiro* Hắn còn bận việc…mà hôm nay là ngày nghỉ mà! Bà cho cháu mượn Satomi một chút nha!

*Satomi-ngạc nhiên* Ơ ? Có chuyện gì hả anh ?

*Jiro* Anh muốn đưa em đến một nơi! Thôi em thay đồ đi! Anh đợi!

*Bà Kim-cười* Được rồi, đi đi! Đừng về trễ là được!

Nó vội trở về phòng chuẩn bị, cảm giác bất an chợt dấy lên trong lòng……-“Tảng băng à...vì sao anh lại nối dối tôi? Thật kì lạ...hôm nay tạo sao mình lại cảm thấy bất an như thế này?”…Còn về phần Jiro, dường như anh chàng đã chuẩn bị kế hoạch đâu ra đấy và đang vừa đợi nó vừa..mỉm cười vui sướng...

-Satomi à! Lần này anh nhất định sẽ để em trở thành bạn gái của anh!

Continued...............

Satomi bước chân xuống cầu thang với chiếc váy màu xanh giản dị, càng làm cho con bé trở nên đáng yêu hơn, nhưng lòng nó thì không vui chút naò…nỗi bất an cứ dấy lên trong lòng...

*Satomi* Mình đi đâu vậy anh ?-Nó tươi cười hỏi Jiro.

*Jiro* Lát nữa…em sẽ biết!-Jiro vội nắm lấy tay nó với tâm trạng đầy vui sướng-“Hy vọng lần này sẽ không có ai phá đám mình nữa!”

Ngoài trời không nắng cũng không mưa, nhưng lại là một ngày không tốt lành…

*Người hầu 1* Trời ơi! Hết cậu chủ rồi lại tới cậu Jiro…

*Người hầu 2* Chịu thua con nhỏ này luôn!

*Quản gia Yon*..Con nhỏ này…nó định yêu Jiro thật à..còn cậu chủ của tôi phải làm sao đây? …Cũng tại bà…lẽ ra không nên cho nó đi…

*Bà Kim* Đây không phải là tại tôi…Nó tự đòi đi mà..Hơn nữa, cậu hai cũng đã có cô Genie rồi!

……………

Cùng lúc đó…

*Bu* Cal à..mặt cậu xanh lắm…bây giờ mà về nhà…

*Calvin* Tớ hiểu tình trạng… của mình hơn ai hết! Hơn nữa…tớ không muốn gặp rắc rối với bọn cốm [cảnh sát'>… – Hắn nhẹ nhàng thay chiếc áo đẫm máu của mình ra, ngụy trang trong chiếc áo full xanh.[vết thương đã được cầm máu bởi..bác sĩ Bu =__=”


The Soda Pop