…………..
*Satomi-hét* HẢ? Cháu…kêu hắn…à không..thiếu gia dậy á ? Cháu không làm được đâu! Ông tìm người khác đi! (lắc đầu)
*Quản gia Yon* Thế cháu không muốn có tiền à…Chậc! Tiếc thật…những 20**USD, hơn cả tiền lương hiện giờ của cháu nữa…chỉ cần tốn “vài phút” thôi [đang dụ dỗ=__=”'>…Nếu vậy ta sẽ…(quay đi)
*Satomi-níu lại* Thôi được..cháu đồng ý…!
Bất lực trước đồng tiền, lại muốn nhanh chóng trả nợ, Satomi đành ngoan ngõan nhận nhiệm vụ khá là “đơn giản” mà chẳng ai dám làm, trừ Bu ra…
*Bà Kim+thuộc hạ* Lần này ông chơi ván lớn quá! Dám lấy 1/10 tiền lương..lão gia keo kiệt bình thường đâu rồi ?
*Quản gia Yon* Hai người thật là! Thời gian cậu hai quan trọng hơn, đòi tiền cậu sau cũng được mà=__=”! Hơn nữa…tôi muốn thử xem, vị trí của Satomi trong lòng của cậu hai lớn đến cỡ nào!
Nó bước chân vào căn phòng ngủ đầy uy sang của chủ nhân ngôi biệt thự, diện tích đương nhiên là lớn gấp mấy lần căn phòng của nó. Khắp nơi trong căn phòng đều được trải bằng thảm đỏ…thêm vào đó là mùi hương nhè nhẹ của hoa hồng đang lan tỏa xung quanh, nói đúng hơn là…mùi của hắn…và trước mặt nó là ai kia, đang ngủ ngon lành trên chiếc giường bằng gỗ lớn, với gương mặt đẹp tựa thiên thần…thở đều đều…-“Không ngờ tên này cũng có những lúc đáng yêu như vậy!”
Trong phút chốc, nó đã đơ người ra mà ngắm hắn...tự cười một mình với những ý nghĩ mong lung…1 phút…2 phút..trôi qua, con bé sựt nhớ nhiệm vụ của mình…
*Satomi* "THIẾU GIA"! DẬY ĐI!-Nó nói như hét vào tai hắn.
*Calvin-cáu* Bu à…cho tớ ngủ một lát nữa đi…năm phút thôi!-hắn kéo chăn trùm lên đầu, đôi mắt vẫn nhắm híp lại, khiến con bé nổi đóa vì sự nhầm lẫn tai hại của ai kia…
*Satomi-lẩm bẩm* Giọng của tui nghe hay vậy mà dám nhầm lẫn với tên Bu cơ đấy! Grrừ…Tui sẽ cho anh biết tay…
Bốppppp..-Nó đánh thật mạnh vào cái đầu của tên “chủ nhân” tội nghiệp…
*Calvin* YA!-Hắn ngồi dậy và bắt đầu hòan hồn trước cái đánh quen thuộc [hôm qua vừa bị đánh=__=”'>-Sa…tomi?
*Satomi-đỏ mặt* Phải là tôi..thì sao nào…-nó quay mặt đi một cách ngượng ngùng khi thấy ai kia không một mảnh áo… che lưng [nãy giờ mới biết =__=”'>
*Calvin-phân tích* Xông vào phòng chủ nhân mà không có sự cho phép, đã thế còn “hành hung” bậy bạ , thì cô đáng tội gì đây ?
*Satomi-quay mặt lại* Đó là do…quản gia bảo tui mà…
*Calvin* Đó chỉ là cái cớ! Hay là…cô có ý đồ gì với tôi ? (nhìn chăm chăm)
*Satomi-cãi lại* Tại sao tui lại có ý đồ với một tảng băng…”vô tri vô giác” như anh chứ !
*Calvin* “Vô tri vô giác” ? Vậy để tôi cho cô biết tôi thực ra là thế nào nha! (tiến lại gần)
*Satomi-lùi lại* Này..này..anh định làm gì…tôi la lên đó…
*Calvin-cười gian* Đây là nhà của tôi! Tôi muốn làm gì thì làm…
Hắn chợt nắm lấy bàn tay con bé, nhìn nó với ánh mắt hết sức nghiêm túc...có phần dịu dàng…khiến con bé chẳng còn chút sức lực nào…người mềm nhũng khi nhìn vào đôi mắt của hắn, cứ như một nguồn điện vô hình, khiến ai kia tê dại… mà đôi má thì cứ đỏ ửng lên trong thấy…Bất thình lình…đôi tay hắn khẽ xuyên qua những lọn tóc trên khuôn mặt đáng yêu…hai luồng cực trái dấu chạm vào nhau…hắn hôn con bé…
*Calvin-buông nó ra* Bây giờ cô đã biết sự “quyến rũ” của tôi rồi phải không ? Coi như đây là hình phạt dành cho cô đó…
*Satomi-chết đứng* -…-
Hắn vội quay đi về phía phòng vệ sinh, bỏ lại nó đang ngỡ ngàng…thẩn thờ…mất hồn…xịt khói…1s,2s…đến giây thứ mười, dường như con bé đã kịp “hồn về lại xác”….
-AAAAAAAAA …-“Chúa ơi! Đây chỉ là mơ thôi phải không ?”-Nó vừa chạy vừa cố thét lớn vì đau khổ , khi nụ hôn đầu bị cướp đi quá dễ dàng, mà lại là với người nó “ghét”…trong khi ai kia đang trốn ở một góc khẽ phì cười…và có cảm giác vui vui trong lòng…
----------------------------
Một lát sau…
*Quản gia Yon-cúi chào* Các vị đi thong thả!
*Bu* Bye!
*Jiro-nhìn nó* Satomi, anh đi nha! Lát nữa gặp nhé!-Jiro khẽ mỉm cười hạnh phúc, dường như anh đang tính tóan một kế họach gì đó với con bé…Còn nó thì đang tức xịt khói, muốn giết hắn ngay lập tức, nhưng vẫn cố gắng cười trừ…đôi mắt cứ lom nhìn ai kia…còn hắn thì tặng cho nó một vẻ mặt đầy thách thức rồi quay đi…
*Satomi-lẩm bẩm* Về rồi tôi sẽ giết anh….Grrrừ….
Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi ngôi biệt thự nhà họ Chen [lần này 3 người đi chung'>…lòng Calvin chợt cảm thấy bất an…linh cảm rằng một chuyến đi lành ít rủi nhiều sắp diễn ra…
Chỉ khi đối diện với cái chết...thì mới nhận ra rằng...
trên thế gian này vẫn còn một người...
mà ai kia không đành lòng bỏ lại...
*Calvin* Quà của tớ cậu đã chuẩn bị xong chưa ?-Hắn hỏi Bu, đôi mắt vẫn nhìn đâu đâu ngòai cửa kính.
*Bu* OK! Đâu ra đấy cả!
*Jiro-chen vào* Nè sao từ lúc tớ ra viện tới giờ, các cậu cứ mải lo quà cho lão già, không ai lo cho tớ hết vậy ?
*Bu+Cal-đồng thanh* Cậu vẫn còn sống cơ mà! Có gì đáng lo chứ!
*Jiro* Nhưng “dung nhan” của tớ bị hủy hoại ít nhiều rồi nè! Nếu tối nay tớ không thể thực hiện kế hoạch thì coi như xong!..a…-Jiro biết mình đã lỡ lời, anh che miệng lại.
*Cal-nghi ngờ* Kế hoạch gì cơ ? (quay sang)
*Bu-dò xét* Cậu có điều gì giấu bọn này phải không ?
*Jiro-cười* Không… Không có gì!
Chi
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập