Old school Swatch Watches
Tình Yêu Bang Chủ

Tình Yêu Bang Chủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322882

Bình chọn: 9.5.00/10/288 lượt.

h…chờ đợi câu trả lời từ phía con bé…và không phải chỉ một mình anh, còn có ai đó phía sau bức tường nghe trộm nữa…

*Satomi-đỏ mặt* Ý..anh…là…

*Jiro-nghiêm túc* Satomi…à…-“Jiro! Mày phải dũng cảm lên! Đây là thời cơ thích hợp để tỉnh tò…”-anh tự cổ vũ mình=__=”…Thật ra…từ lâu…anh…đã…-Jiro tiếp tục ấp úng trong khi má con bé đã đỏ ửng…với những suy nghĩ mong lung…Nó biết anh định nói gì với mình-“Mình phải làm sao đây ? Trước giờ mình luôn thầm mơ ước một bạch mã hòang tử như Jiro …nhưng tại sao lại không cảm thấy vui sướng thế này ?”…Không gian trở nên hết sức ngượng ngùng thì bỗng có người đã dẹp tan bầu không khí đó bằng sự u ám của mình…Hắn bất thình lình xông ra và dùng hết “công lực” để…quát nó…

*Calvin* XÚI QUẨY! Về nhà thôi, để Jiro còn nghỉ ngơi! - hắn vội chạy đến kéo tay nó một cách…bạo lực.

*Satomi-hết hồn* Ờ…ừm…thôi vậy em đi trước nha…anh nghỉ ngơi sớm đi cho lại sức…

*Jiro* Uhm! Bye!-Jiro khẽ mỉm cười khi hai người đi khỏi, một cảm giác hụt hẫng đang dâng đầy trong tâm trí anh… -“Thằng khốn! Xuất hiện đúng lúc thế không biết! Nhém tí nữa…thì mình đã…Thôi đành chờ cơ hội sau vậy!”. …Như mọi người đã thấy, Jiro thật sự là một người đơn giản, không suy nghĩ gì nhiều về chuyện có mặt đúng lúc của hắn cả…nhưng anh hòan tòan không biết rằng thằng bạn của mình đang mưu mô điều gì…Tội nghiệp thay!



*Satomi-quạu* Anh buông tui ra đi, đau quá…Nè anh có nghe không?..đi từ từ thôi chứ…

Hắn im lặng không nói gì, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của con bé..cứ thế mà bước đi…như thể rằng nếu buông tay ra, hắn sẽ mãi mãi mất nó…Rồi đôi bàn chân ai kia bỗng chậm lại khi thấy nó đang…tái xanh mặt…

*Calvin-lo lắng* Sao vậy ?

*Satomi-nhăn nhó* Chân của tôi… …-Nó bấu lấy đôi bàn chân đang sưng tấy lên của mình…

*Calvin-ngồi xuống* Để tôi xem… Hồi chiều cô đi nhiều quá chứ gì ? Cũng cái tật cứng đầu mà ra… Chân mà để bị viêm rồi thì…

Cốc…

*Satomi* Anh đang hâm dọa ai vậy hả ?-Thừa dịp cơ hội ai kia ngồi xuống, nó tiện tay đánh vào đầu hắn một cái rõ đau.

*Calvin-quát* Ya! Cô làm gì vậy hả ?

*Satomi-giận* Tôi đánh cho đầu anh nguội bớt! Đồ tảng băng đáng ghét! Ai bảo anh dám gạt tôi chứ!-Chưa kịp để con bé dứt lời, hắn nhấc bổng nó lên người mình…

*Satomi-vùng vẫy* Anh…làm gì vậy ???????

*Calvin* Từ đây đến bãi xe còn xa lắm, để tôi bế cô! (quay mặt đi)

*Satomi-đỏ mặt* -…-

Calvin bế con bé đi trước những ánh mắt tò mò của những người trong bệnh viện…Ánh đèn vàng của những con đường ngoài phố khẽ soi rọi qua cửa kính…mái tóc ai kia chợt bồng bềnh khó tả…khuôn mặt đẹp đến lạ kì…cảm giác quen thuộc đó lại lặp lại…dường như người đang hiện diện trước mặt nó… không còn là một vị thiếu gia ngang tàng, một bang chủ máu lạnh…mà đơn giản chỉ là một chàng trai dịu dàng, với bờ vai ấm áp mà thôi...

"Tình yêu luôn nảy sinh từ những điều nhỏ nhặt, bạn có tin điều đó không ?"

Các đó một con sông dài-khu vực của Hắc Long Bang.

*Bang chủ Hắc Long Bang* Lần này cậu làm tốt lắm, “D”!

*M* Không có gì! Nguyên tắc của tôi là một khi đã nhận tiền thì phải làm tốt thôi!

*Bang chủ Hắc Long Bang* Nhưng tại sao cậu lại không giết Jiro ? Cậu đủ sức để làm điều đó mà ?

*M* Đúng là tôi có thể giết Jiro, nhưng xét cho cùng, hắn vẫn không đáng chết. Nói đúng hơn là vẫn còn giá trị lợi dụng. Mai này sau khi thống nhất hai bang, ông sẽ cần sự giúp đỡ của hắn đấy!

*Bang chủ Hắc Long Bang* Nhưng có một điều tôi vẫn chưa hiểu…Tại sao cậu lại đứng về phía tôi, không đơn giả chỉ là tiền phải không?

*M-cười khẩy* Vì tôi và ông đều cùng chung một mục đích, là để Calvin biến mất khỏi thế giới này!!!!!!

*Bang chủ Hắc Long Bang-cười đắc chí* Nói hay lắm chàng trai! Calvin ơi! Mày hãy hưởng thụ cuộc sống ngắn ngủi của mày đi! Chẳng còn bao lâu nữa đâu…hahhahahah…

Tiếng cười của lão BC Hắc Long Bang vang lên trong màn đêm yên tĩnh…hòa vào những mưu đồ đen tối…những con người sẵng sàng vị quyền lực, địa vị mà bất chấp hy sinh tính mạng con người…

……………………..

Sáng chủ nhật tại biệt thự nhà họ Chen.

Sau vài ngày gương mẫu thì chủ nhân ngôi nhà này lại..y như cũ-thức quá trễ.

*Quản gia Yon-lo lắng* Cậu Bu đã đến chưa ?

*Thuộc hạ* Dạ chưa! Cậu ấy nói có chút việc sẽ đến trễ nên bảo tôi nhờ ông…kêu thiếu gia dậy! (xanh mặt)

*Quản gia Yon-rùng mình* Lão già rồi…nhưng vẫn còn muốn sống…

*Bà Kim-thở dài* Kiểu này thì sẽ trễ buổi tiệc mất, còn phải “make up” nữa…

*Satomi-ngạc nhiên* Có chuyện gì sao ạ ?

Nó từ đâu chạy đến, xen vào cuộc nói chuyện của họ-“Có chuyện gì mới sáng sớm mà họ bu đông bu đỏ thế kia ?”

*Bà Kim-quát* Đây không phải là chuyện của cô! Đi làm việc đi! NHANH!

*Satomi-miễn cưỡng* Vâng! (quay đi)

*Quản gia Yon-gọi nó lại* KHOAN KHOAN ĐÃ…nó có thể đấy…(nhìn bà Kim)

*Bà Kim* Không được đâu…con bé…

*Thuộc hạ* Phải đó…nhỡ…

*Satomi-không hiểu mô tê gì* ??????

*Quản gia Yon-cười gian* Không thử thì làm sao biết được!-nhìn Satomi-Này! Cháu có muốn thêm tiền thu nhập không ?

*Satomi-mắt sáng lên* SAO Ạ ?????

Và thế là con bé đã bị dụ dỗ…bởi đồng tiền…Ông già đã lợi dụng việc muốn nhanh chóng trả nợ của nó…thật là…