XtGem Forum catalog
Tình Yêu Bang Chủ

Tình Yêu Bang Chủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323325

Bình chọn: 10.00/10/332 lượt.

y muốn hỏi…-Satomi đang lau cửa, ấp úng hỏi.

-Chuyện gì ?-Quản gia Tayon nói.

-Cô tiểu thư Ge..nie gì đó là…

-Là vị hôn thê của cậu chủ! Sao thế ?

-À không…cháu chỉ là tò mò thôi…-Nó vội cười trừ để che giấu tâm trạng đầy hỗn loạn của mình-“Vị hôn thê…có nghĩa là…”

-Đừng lo! Ta ủng hộ cháu!-Ông mỉm cười ranh mãnh.

-Ơ ? Ông nói gì thế…

-Ta biết! Cháu thích cậu hai!

-Cháu..không…có!-Nó ấp úng.

-Cháu nghĩ là có thể qua mặt già sao ? Chỉ cần nhìn là cũng đủ biết cháu…thích cậu Cal rồi! Thậm chí là muốn…”chiếm hữu”…

-Hai ông cháu không làm việc mà ở đó…tán dóc hả ?-Bà Kim chen vào.

-Xí!-Ông già quay đi trước khi bà lão “hát”, không quên tặng cho bà một cái nhìn thách thức=__=”.

Còn nó-Satomi thì hết sức sửng sốt, bàng hoàng. Nó biết rằng, cho dù có cố phủ nhận đến đâu thì vị trí của hắn trong lòng nó, đã không còn có thể thay đổi được nữa rồi...-"Chúa ơi! Cầu xin người... hãy để Hiyo xuất hiện ngay lúc này...vì con đã dần dần không thể làm chủ được...trái tim của mình mất rồi..."

[B'>BÍ MẬT TRONG CĂN PHÒNG SỐ 3 (TIẾP THEO)

“Hãy chôn vùi những quá khứ đau thương…

Nhưng xin hãy để yêu thương ở lại…”

Một câu nói như vậy, nghe thì rất dễ, nhưng có mấy ai là làm được ?

Trời về đêm, ngôi biệt thự nhà họ Chen lại ảm đạm, lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Trên tầng hai của tòa nhà, có một bóng người đang thao thức, không thể chợp mắt nổi trước cái “tiết trời” như thế…Đó chính là hắn…người dạo quanh khắp nơi trong ngôi nhà giữa đêm thế này, không ngoại trừ căn phòng số 3…và phòng của con bé…tạo một sai lầm không thể nào cứu vãn được…

-Satomi, em ngủ rồi à ?-Cal nhẹ nhàng ngồi kế bên giường của nó hỏi han, nhưng không ai trả lời, nó đã “ngủ”? Hắn đoán là thế-Nếu một mai em biết được sự thật, liệu em có ghét anh không ?

Hắn cười buồn, một “ngọn gió” khẽ xuyên qua những lọn tóc mây, lên trán của nó rồi vội ra đi…biến mất trong màn đêm…trong im lặng…Nó biết điều đó, vì con bé cũng chẳng thể ngủ được với tâm trạng thế này…

-Cal…- Nó dõi theo hắn, từ cửa sổ nhỏ của phòng mình, nhìn theo dáng vẻ quen thuộc, không còn ngang tàn như lúc trước, và có gì đó thật cô đơn…”Có nên gọi hắn không ?”-Nó tự hỏi lòng mình.

Cạchhhh-tiến động khẽ vang ở tầng trên, một ngọn gió quá mạnh khẽ “chạm” vào cánh cửa, là một cánh cửa không khóa…là căn phòng số 3…

Trích:

“Thứ ba: dù tò mò hay là bất cứ việc gì, cô không được bén mảng đến căn phòng số 3, nếu không tôi cũng không bảo đảm tính mạng cho cô! RÕ CHƯA ????” (chap 4)

Lời nói của quản gia Tayon mới hôm nào, còn vang vọng trong đầu của nó…Thế nhưng, đã không còn kịp nữa rồi…sự tò mò đã lấn áp đi tất cả…như một sự sắp đặt của Chúa trời, chính vào đêm nay…nó phải bước qua cánh cửa đó…

Kéttttttttttt

Cuối cùng, con bé cũng không chiến thắng được sự hiếu kì của mình, nó đã vào căn phòng đó…một căn phòng khá cũ và tối tăm…Trước mặt nó là một căn phòng treo toàn ảnh của chủ nhân tòa nhà-ông Chen và vợ ông [nó đoán thế'>

-Thì ra hắn đẹp trai như vậy là thừa hưởng gen của bố mẹ-Nó phì cười khi thấy họ-một gia đình quyền quý và xinh đẹp, nhưng có gì đó rất thân quen. Sau khi ngắm các bức ảnh, nó đặt mắt tới một vật khác-một cuốn allbum khá cũ, nhưng được giữ gìn cẩn thận, đặt trên chiếc bàn bằng gỗ mun…

-Đây là đời tư người ta, mày không thể đâu Satomi à…-Lý trí và sự tò mò bắt đầu giằng xé tâm tư của con bé…Dường như “ma xui quỷ khiến”, nó không thể dừng lại được nữa và bắt đầu giở cuốn allbum ra-Bí mật của căn phòng số 3 là ở ngay đây…

Cạchhhhhh...

Cuốn allbum từ từ rơi xuống sàn nhà, vuột khỏi tay nó với sự bỡ ngỡ, sửng sốt và bàng hoàng khi con bé giở trang đầu tiên. Là một bức ảnh quá đỗi quen thuộc...vì người trong ảnh chính là nó...và Hiyo...hồi ức khi xưa lại hiện về...

"-Satomi à! Nếu một ngày không có anh ở bên cạnh, em hãy giữ tấm ảnh và sợi dây chuyền này...đó chính là đính ước của hai ta...một bảo vật chỉ có anh và em...mới có mà thôi...

-Vâng! Em hứa!"

-Một "bảo vật"..chỉ anh và em mới có...

Satomi đắm chìm vào suy nghĩ, trong màn đêm tĩnh mịch...tối tăm và u uất, nhưng có chút len lõi của ánh sáng...đủ để con người biết được sự thật...dù chỉ là nhỏ nhoi mà thôi...

Trích:

Nếu một mai em biết được sự thật, liệu em có ghét anh không ?





“Điều đau lòng nhất trên Thế Giới này, không phải là khi mất đi người mình thương yêu…

Mà là khi ở bên cạnh anh , em không nhận ra rằng…

Anh là người em yêu…”

Những cơn gió khẽ lùa vào cửa sổ, mỗi lúc một mạnh hơn, dự đoán rằng một cơn bão sẽ vụt đến…mạnh hơn bao giờ hết…

-Tại sao anh lại lừa dối tôi ? Tại sao vậy ?????-Nó hỏi trong làn nước mắt.

-Satomi à..anh…-Hắn cố níu kéo con bé lại, nhưng lại bị nó dạt ra với đôi mắt đầy căn hận.

-Đồ lừa gạt! Đồ sát nhân! Tôi hận anh! Bây giờ và mãi mãi…

mãi mãi…………

………………mãi mãi

Calvin giật mình tỉnh giấc, mồ hôi tuôn như mưa, sau vài giây suy nghĩ, hắn bắt đầu đảo mắt nhìn xung quanh…trong căn phòng chỉ có hắn và Bu-“Thì ra chỉ là mơ !”-Cal thở phào nhẹ nhỏm, và điều đó chẳng thể nào qua mặt được Bu.

- Cậu mà cũng có ngày gặp ác mộng sao ? Hay là…ban ngày làm gì sai trái…ban