che
những sai trái của đệ tử.
Ánh nắng chói chang và tàn nhẫn chiếu
thẳng lên mặt, giống như Thượng đế đang giáng cho chúng tôi một bạt tai
rất đỗi dịu dàng vậy. Nam Tương trở vào nhà tìm kem chống nắng, còn tôi
cau mày nhăn mặt đứng phơi mình dưới ánh nắng gắt, như một con quỷ hút
máu sắp bị ánh nắng làm cho nổ tung đang chờ Nam Tương từ trong nhà lao
ra giải cứu.
Còn Cố Ly ngồi cạnh tôi, lại chẳng hề động đậy mà
hất cái mặt tấc đất tấc vàng kia như thể đất của khu Tĩnh An kia, thản
nhiên mà lại độ lượng đối mặt với ánh mặt trời giữa tháng ba đang rọi
thẳng lên đầu lên mặt, chẳng hề lo lắng tia tử ngoại cường độ cao sẽ làm tổn thương gương mặt nõn nà mỗi sáng đều ngốn hết mấy trăm tệ của nó.
Tôi nhìn nó, nét mặt vô cùng lo lắng, nó quay đầu trông về phía tôi, rồi nở nụ cười thư thái như đang cực khoái tới mức sắp ngất đến nơi, nụ
cười trên mặt nó mang thứ ánh sáng đã được lọc qua lớp kính màu trà của
mặt nạ mà các công nhân hàn điện thường dùng, tôi cảm thấy nó đang dùng
thứ giọng khàn khàn trầm trầm như lời thoại trong phim Saw nói với tôi:
“I wanna play a game.”
Trước đó nửa giờ, chúng tôi đã hưởng ứng
lời kêu gọi (nói đúng hơn là uy hiếp) “Xuân về cành liễu rủ, thiếu nữ
hong nắng mai” mà bước ra khỏi nhà với tâm trạng gượng ép, rồi nằm trên
mấy chiếc ghế dài màu trắng, tắm nắng trên bãi cỏ rộng ba mươi mét vuông của tiểu khu mà ngày nào cũng có người làm vườn cắt tỉa tưới tắm. Cỏ
xanh dầu dầu dưới ánh nắng đầu hè. Trên tấm biển bằng đồng sáng loáng
bên cạnh, người ta viết rõ nguồn gốc cao quý của đám cỏ này bằng cả hai
thứ tiếng Trung – Anh: Kim tiền thảo và cỏ mạch môn trồng xen kẽ theo tỉ lệ 3:7. Cố Ly rất mê tấm biển này, đầu tiên nó đứng thộn người ở mép
bãi cỏ, sau đó phấn khích như nòng nọc con tìm thấy mẹ, đôi mắt rưng
rưng lệ. Tôi có thể hiểu được, nếu biết rằng trong cuộc sống có hai loại tài liệu mà nó thích đọc nhất khi nhàn rỗi: một là hướng dẫn sử dụng,
giới thiệu hàm lượng phối kết hợp của các chất được dán ở mặt sau bao bì các sản phẩm dưỡng da, loại tài liệu còn lại chính là bảng báo cáo tài
chính trong công ty.
Vì mối lương duyên với tấm biển đồng này nên nó càng thêm gắn bó với tiểu khu quý phái mà chính nó đã thuê, mặc cho
gần đây ở con hẻm này, ngày càng có nhiều văn nghệ sĩ trẻ tuổi chuyển
đổi dùng các biệt thự cũ để mở hiệu sách văn nhgệ, quán cà phê văn nghệ, tiệm hoa văn nghệ, cửa hàng nước hoa văn nghệ, nhưng nó vẫn khăng khăng đi gặp chủ nhà để tiếp tục thuê thêm hai năm nữa. Thực ra nó cũng chẳng cần phải dựa vào tấm biển đồng này để khẳng định đẳng cấp tiểu khu quý
phái mà bản thân đã thuê, bởi vì cần bớt chút thì giờ liếc mắt xem qua
hóa đơn tiền thuê nhà mỗi tháng là đủ để khẳng định đẳng cấp rồi… Đại
khái hóa đơn đó tương đương với sáu tháng lương của tôi.
Thực
tình, ngoài tấm biển đồng song ngữ ấy ra, những thứ khiến tiểu khu này
đáng để tự hào còn rất nhiều, chứ không chỉ riêng giá cho thuê. Ví dụ,
có hôm, Nam Tương bảo Cố Ly đang ngồi tập Yoga trên tấm thảm trải trên
thảm cỏ: “Cậu có biết không, trước đây Trương Ái Linh cũng ở đây đấy.”
Cố Ly đang ở tư thế treo ngược trên tường cứ như yêu tinh trong động Bàn Tơ, nheo nheo đôi mắt, rồi rít lên qua hàm răng nanh trắng hếu những
lời như có như không: “Ai cơ? Trương Ái Linh á? Nhà cô này giàu lắm à,
đã đóng những phim gì rồi thế?”
Nam Tương: “…”
Có điều, dù thế nào đi chăng nữa, giữa khu đất tấc đất tấc vàng như khu Tĩnh An thế này, mà mở ra một thảm cỏ xanh của riêng tiểu khu như vậy, không phải
ai cũng đủ dũng khí. Nên hiểu rằng, nếu tùy tiện dựng một túp lều trên
đám cỏ ấy, nó đều có thể ăn đứt một căn hộ hai phòng một sảnh được trang trí hoàn mỹ ở trấn Tân Trang – tất nhiên, ban quản lý tiểu khu chẳng
ngốc đến thế, lông cừu lấy từ cừu, giá trị mặt bằng và chi phí bảo dưỡng thường ngày của những thảm cỏ này đều được tính cho các chủ nhà. Bạn
nghĩ rằng phí quản lý thu hằng tháng là quyên cho bọn trẻ trong trường
tiểu học để hy vọng chúng học hành sao?
Bọn tôi nằm trên ghế chưa được bao lâu, phía xa xa, hai anh chàng đẹp trai thân hình cao lớn,
gương mặt rắn rỏi đang bưng chiếc khay bằng vỏ giấy cứng có đựng mấy
tách cà phê bước thẳng về phía chúng tôi. Bạn biết không, trên phố
phường tại Thượng Hải, người bưng khay bằng vỏ giấy cứng đi lại có hai
dạng: một là người đang sống theo những mô hình quảng cáo trên tạp chí
thời trang hiện có, với từng ly cà phê nhỏ trên khay giấy của họ; còn
một loại khác là các mẹ trong ủy ban dân cư đi chân đất, và trong hộp
khay giấy trên tay họ đựng một tá trứng tươi.
Nếu bạn quan tâm
đến cuộc sống hai năm trước của chúng tôi, thì lúc này chắc chắn bạn sẽ
đoán, hai bóng người đang quàng vai bá cổ bước đến kia chính là Giản Khê và Cố Nguyên. Trông bọn họ đeo vợt như đeo ghi–ta vậy, cứ như hai con
công trống đang ở trạng thái sẵn sàng xòe đuôi giấu mặt bất cứ lúc nào.
Còn nếu bạn quan tâm đến tình hình gần đây nhất của tôi, nhất định bạn cũng sẽ biết, Giản Khê đã biến mất trong cuộc đời tôi, sau khi anh ấ
