Polaroid
Tam Đại Thiếu Gia Và Nhỏ Nhút Nhát: Cổ Tích Giữa Đời Thực

Tam Đại Thiếu Gia Và Nhỏ Nhút Nhát: Cổ Tích Giữa Đời Thực

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323814

Bình chọn: 9.00/10/381 lượt.

Ở đây có 2 tòa biệt thự to nhất à! Nhìn xa còn thấy 2 cái đó nữa! To hơn hẳn mấy cái kia, đường XX ở đâu nhỉ?”

- Tiếng còi xe

-Nhỏ kia! Đi đứng gì kì vậy! Đường của cô à! Đứng giữa đường coi chừng có ngày tôi cán cho đấy!- Tiếng 1 cậu con trai

-Tôi xin lỗi!Anh cho tôi hỏi đường XX ở đâu ạ?- Nó đi lại hỏi cậu đó, vì xung quanh đây ít thấy người quá, toàn là biệt thự không!

-Tôi cũng đang đến đó, đường đó chỉ có 2 nhà thôi! Cô muốn quá giang không? Cũng khá xa!- Cậu con trai cười ranh mãnh.

-Được ạ? Cám ơn anh nhiều nghen!- Nó định leo lên xe thì…

-Tôi đâu có bảo cô leo lên đây!

-Anh bảo cho tôi quá giang mà! Xe này chỉ có 2 chỗ thôi vậy tôi ngồi đâu đây!

-Cốp xe rộng lắm!- Người con trai nói vẻ như trêu chọc.

-Anh…định bắt tôi chui vào cốp xe à?

-Chứ sao! Chưa có người con gái nào được ngồi chung với tôi trên xe này hết!

-Grrr….Tôi còn tưởng anh tốt bụng, như vậy thì tôi không cần! Người giàu mấy anh toàn như nhau thôi! Khinh người nghèo khổ như tôi đây!- Nó quay lưng bỏ đi

-Không cần thì thôi! Tạm biệt! Cô gái xấu xí- Tên đó phóng xe đi, bỏ lại nó với cục tức mà không làm được gì. Nước mắt đang từ từ ứa ra vì quá uất. Đang lủi thủi đi lòng vòng tìm đường thi gặp 1 nhóm người 4 5 tên đang ngồi bên vệ đường hút thuốc lá, nó mừng như bắt được vàng tiến lại gần hỏi.

-Các anh cho em hỏi đường XX ở đâu ạ!

-Cô bé vào khu này làm gì? Xin việc à? Trông cô không có dáng vẻ của 1 tiểu thư, không được giá rồi!- 1 tên nham nhở nói

-Không được giá là sao ạ?- Nó ngây ngô

-Thôi! Không được thì anh em mình dùng vậy!- 1 tên khác để râu dưới cằm lên tiếng ( râu dê í >” -Mấy người…định làm gì?- Nó sợ sệt định bỏ chạy thì bị 1 tên túm lại ép vào tường

-Ai trước?- Cả đám hỏi nhau

-Để tao!- 1 tên nhào vào sờ soạng nó.

-Cứu tôi với!- Nó la lên

-Im nào! Tháo cái kính xấu xí này ra đi! – Tên đó vứt phăng cặp kính của nó

-Huhu! Có ai giúp tôi không?- Nó la lên

-Cô em tháo kính ra nhìn xinh chứ! Chắc bán qua nước ngoài cũng có giá!

-Phải qua tay bọn này trước đã, haha!

-La cũng vô ích vì ở đây không có ai ở ngoài đường giờ này đâu!- Tên đó xé áo nó ra.

-Sao lại không?- 1 giọng nam trầm lên tiếng

-Mày là ai?- Bọn đó hỏi người con trai dong dỏng cao, đang tựa lưng vào chiếc môtô.

-Tao là ai không quan trọng, bọn du côn tụi mày dám vào khu này mà bắt cóc con gái tống tiền hả?

-Mặc bọn tao! Can gì đến mày?!

-Người bọn bây đang ức hiếp là girlfriend của tao đấy nghe chưa?

-Thế à? Giờ bọn tao thích thế đấy rồi sao? Mày làm gì tụi tao, đánh bọn này không dễ đâu!- Bọn đó hất mặt

“ Tên đáng ghét ư? Hắn bỏ mặc mình rồi mà!?”- Nó, mắt mờ đi vì mệt và sợ, lờ mờ nhận ra bọn côn đồ đang nói chuyện với ai. Nhưng vì quá sợ nên nó ngất đi…

Trong giấc mơ của nó, nó thấy bố nó, đôi mắt sâu nhìn thấu tim gan nó. Khẽ vuốt tóc nó, bố nó bảo

-Con gái của ta! Đừng buồn nữa! Không phải lỗi do con đâu!

-Hức! Con xin lỗi! Vì con mà bố phải đi sớm như vậy! Con có lỗi lắm! Bố đừng tha cho con!- Nó khóc nức nở, quá khứ của 10 năm trước hiện về…

-Nhi à! Con sắp 17t rồi! Liệu sau này không có bố mẹ con sẽ tự lo được chứ?

-Bố! Bố nói vậy là sao?- Nó ngơ ngác

Bố nó không nói gì, mỉm cười quay đi và biến mất. Nó bật dậy, không quan tâm mình đang ở đâu. Nó khóc rấm rứt vì nhớ bố và cảm thấy có lỗi, chỉ vì nó… Một bàn tay dịu dàng lau nước mắt cho nó, nó ngước mặt lên.

-Anh là người hồi nãy?!

-Tỉnh rồi hả gà con?

-Tôi đang ở đâu vậy?- Nó nhìn xung quanh

-Đây là nhà nội tôi! Cô ngất xỉu nên tôi đưa về đây đỡ!- Tên đó cười, 1 nụ cười tỏa nắng làm tim nó lệch đi 1 nhịp. Giờ nó mới nhận ra tên này đẹp đến như thế.

“ Đây phải chăng là hoàng tử?” – Nó ngẩn ngơ

-Sao rồi Gà con, bị đau ở đâu à? Sao há miệng ra như thế?- Người đó ( vì chưa biết tên nên kêu như vậy đỡ ^^) dí sát mặt vào nó.

-À à tôi không sao! Cám ơn anh! Ủa! Sao tôi lại mang bộ đồ này?- Nó nhìn xuống người thì thấy nó đang mang 1 cái đầm màu vàng chanh rất đẹp.

-À là tôi đấy! Vì đồng phục của cô bị rách nên tôi thay giùm cô!

-C…cái…cái…gì! Chẳng lẽ…!- Trong đầu nó đang nghĩ tới 1 chuyện…

-Tôi đã thấy hết rồi! Cô cần phải ăn nhiều vô thành thiếu nữ đi!- Như bắt được suy nghĩ của nó, tên đó tiếp lời.

-Anh dám! Thế là tiêu đời của tôi rồi! Hức hức! Sau này ai còn muốn lấy tôi nữa! Tôi không biết đâu! Oa oa!- Nó khóc um lên

-Này ồn quá! Đừng khóc nữa! Cô sẽ không ế đâu!

-Sao anh biết!- Nó sụt sùi nhìn tên đó

-Vì tôi sẽ lấy cô, tôi đã thấy hết của cô nên tôi sẽ có trách nhiệm với cô!

-Anh…đùa à?

-Tôi không đùa! Gà con! Nào, trước sau gì em cũng thành vợ của tôi, sao ta không “ Thử” 1 chút nhỉ?- Tên đó c