ởi chiếc sơmi ra, từ từ leo lên giường tới chỗ nó…
-Anh định làm gì thế?- Còn nó thì từ từ lùi lại đụng đầu vào thành giường cái Cốp
-Làm chuyện mà những cặp đôi thường làm!- Tên đó đè nó xuống và nói
-Không! Anh là 1 tên biến thái, thì ra cứu người để làm những trò này à? Help me!
-Sao nào Gà con? Thì anh sẽ chịu trách nhiệm với em mà!
-Never!- Đôi mắt sâu của nó nhìn vào mắt tên đó, gò má trắng phúng phính hồng lên như em bé, môi đang mím lại trông cực dễ thương. Nhan sắc mà nó bỏ công che giấu bấy lâu nay bị lộ ra hết. Tên đó đưa sát mặt vào mặt nó, nó tưởng hắn định kiss mình nên nhắm tịt mắt lại
“ Thôi rồi con sắp lấy chồng rồi mẹ ơi! Tên này mà hoàng tử gì? Hoàng tử biến thái thì được, huhu”- Nó suy nghĩ trong đầu
Nhưng hắn chỉ hôn nhẹ lên trán nó rồi ngồi dậy, nó không thấy có gì nên mở mắt ra, thấy má hắn tự nhiên đỏ lên.
-Anh sao thế? Sốt hả? Sao mặt đỏ thế?
- Suy nghĩ của ai đó.
-Nè! Tôi phải đi đây!- Nó ( tỉnh bơ nhỉ ==’’)
-Đi đi Gà con ngốc!- Tên đó xua xua tay
-Tôi thắc mắc tại sao nãy giờ anh toàn gọi tôi là “ Gà con”
-Cái đầm cô đang mặc với cái tướng ngủ co rúm của cô hồi nãy cứ như con gà con í! Hiểu chưa? Đi nhanh lên!- Hắn đuổi nó
-Xì! Không cần đuổi!- Nó lè lưỡi xách cặp với đồng phục rồi ra khỏi phòng
Còn lại 1 mình, hắn ngồi suy nghĩ…
-Hừm! Con gà ngốc nghếch, bị chọc như thế mà không lo gì hết! Mình sẽ gặp lại nhỏ, mà hình như nhỏ học Saint với mình thì phải! Hi vọng 2 thằng em họ kia không biết đến nhỏ mắc công bọn nó cuỗm mất!...
…
-Mà sao hồi nãy ngoài đường hung dữ thế mà ngủ thì ngoan như gà con thế nhỉ? Nhỏ còn khóc rồi gọi “bố” nữa!- Tiếp tục độc thoại 1 mình rồi đăm chiêu.
Được 15p,
- Này anh!
-Gà con chưa đi à?
-Tại…nhà anh rộng quá! Tôi không biết đường ra!- Nó ngượng ngùng lấy tay xoắn nhẹ lọn tóc trông cực dễ thương
-Haiz, ngốc thiệt! Để tôi dẫn cô đi!- Tên đó nói mà tim đang đánh trống trong lồng ngực
-Thanks! Anh tốt quá!- Nó cười toe rồi đi theo hắn.
-Nè! Tới đây được rồi! Biệt thự sát bên là địa chỉ cô tìm đấy!
-Vâng cám ơn anh! Mà…
-Chuyện gì?
-Anh thực sự…thấy của tôi rồi hả?- Nó cúi mặt xuống đất
-Tôi đùa đấy! Nãy tôi nhờ người giúp việc thay cho cô đấy!
-Woa! Thiệt hả? Vậy là tôi hết ế chồng rồi hả? Thanks anh nha! Tạm biệt! Nó lon ton chạy đi
-Bye gà con!
-À mà anh tên gì cho tôi biết được…ơ?- Nó quay lại định hỏi tên thì không thấy hắn đâu nữa cả.
Nó tiếp tục đi, sao cái bờ tường nhà hắn dài thế nhỉ? Nói 2 nhà sát bên mà 2 cái cổng cách nhau bằng cả 1 con đường. Nó hì hà hì hục cuối cùng cũng đến cổng nhà, bảng trước nhà đề “ Biệt thự nhà họ Dương” khác họ với nó. Nó bấm cái chuông.
-Ai đó?- Có tiếng phát ra từ cái loa nằm trên cái chuông
-Dạ cháu muốn gặp ngài Dương Thế Lâm ạ!
-Có hẹn trước chưa?
-Dạ…chưa ạ!- Nó rụt rè
-Người như cô bé không thể tùy tiện gặp chủ tích được đâu! Hiện nay chủ tịch không có nhà!- Người đó đáp lại bất lịch sự.
-Haiz, làm sao đây? Mẹ dặn phải gặp người này cho bằng được! Đành ngồi đợi vậy!- Nó ngồi xuống thềm ngồi đợi…Giữa trưa nắng nóng.
Khoảng hơn 1 tiếng sau, 1 chiếc xe màu đen về trước cổng, 1 người đàn ông trung niên hỏi nó.
-Cô học sinh, sao cháu lại ở đây?
-Dạ cháu cần gặp ngài Dương Thế Lâm!
-Chuyện gì thế cháu?
-Mẹ cháu bảo phải gặp người này!
-Đợi ta 1 lát!Cháu tên gì?
-Uyển Nhi ạ!
Người đàn ông mở cửa ghế sau xe và hỏi ai đó
-Thưa chủ tịch! Cô bé này muốn gặp Ngài!
-Ta đang mệt! Không muốn tiếp!
-Vậy ngài có biết cháu gái nào tên Uyển Nhi không?
-Tài xế Nhân, anh bảo sao?- Giọng ông cụ run run
-Cô bé tên Uyển Nhi!
-Cái gì? Đỡ ta xuống xe!- Ông cụ vội vàng tới chỗ nó đang ngồi thu lu
-Cháu gái! Cháu là Uyển Nhi à?
-Vâng thưa ông!- Nó ngẩng mặt lên nhìn ông cụ lớn tuổi nhưng có vẻ rất sắc sảo.
-Cháu nội của ta! Bao năm qua ta vẫn mong gặp cháu yêu!- Ông cụ ôm chầm lấy nó
-Sao…sao ạ? Ông lầm rồi! Cháu họ Nguyễn cơ! Khác họ với ông! Với lại cháu nghe bố mẹ nói nhà nội cháu ở xa lắm không có tiền để về thăm ạ!- Nó ngơ ngác.
-Cháu yêu! Vào đây ta sẽ cho cháu thấy!- Rồi nó cùng ông cụ lên xe chạy vào cổng, nhà cực rộng. Cũng ngang với biệt thự của tên kia ở sát bên. 2 nhà bề thế như vậy lại nằm gần nhau. Và trên cùng 1 con đường.
-Woa! Đẹp quá!- Nó buột miệng thốt lên
-Sau này căn biệt thự này sẽ là của cháu thôi cháu yêu!
-Ông đùa hoài! Cháu đâu phải là cháu của ông đâu! Ông nhầm cháu rồi!
-Theo ta vào đây!- Ông cụ đưa nó vào phòng khách rộng lớn mênh mông, có 1 tấm hình gia đình to tổ chảng treo trên tường. Hình chụp có