XtGem Forum catalog
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3219431

Bình chọn: 8.00/10/1943 lượt.

g hơn không kém chỉ là hưởng thụ ít tiền của ba mẹ mình mà có thể nói người
khác sao?

-Mày gan nhỉ, mày dám nói ai là tiểu nhân hả? Đồ rác rưởi thối tha.-Du Hy mặt phừng phừng lửa trước câu nói của cô

-Mày nên nhớ mày chẳng là cái gì trong ngôi trường này,kể cả đứa nghèo
nhất trường này cũng hơn mày,mày dựa vào tư cách nào mà nói tụi tao.-Gia Uyển lên tiếng vẻ thản nhiên nhưng chứa chất vẻ khinh miệt, xem thường


-Vậy các người có đủ tư cách sao? Các nguời dám nói tiền các người xài là các người làm ra đi, chẳng qua là xài tiền của ba mẹ các
người thôi thì dựa vào đâu mà nhận xét người khác chứ-Hạ Đồng cười khỉnh nói

-Đúng là tụi tao xài tiền của ba mẹ nhưng mày thì sao? Ba
mẹ mày cho mày gì chứ, chẳng qua là những thứ rẻ mạt còn không là mày
chẳng có ba mẹ nữa chứ? Mày dám to tiếng ở đây sao? Không biết chữ nhục
à.-Gia Uyển cười vẻ khoái chí sau đó là tiếng cười khúc khích của những
kẻ xung quanh xen vào, bọn họ đang rất hứng thú khi cô bị sỉ nhục như
vậy

-Các người không được nói ba mẹ tôi, các người không xứng đáng.

Hạ Đồng tức giận nhìn chăm chăm Gia Uyển, đôi mắt cô lạnh đi hẳn nhìn
đám người trước mặt mình. Qúa đáng thật, họ nghĩ mình là ai mà dám nói
ba mẹ cô như thế chứ, nói cô sao cũng được nhưng ba mẹ cô cô tuyệt đối
không bỏ qua

-Oh, mày tưởng mày nói tao sẽ nghe sao, tao vẫn cứ nói đó, ba mẹ mày chẳng qua cũng là rác rưởi, sinh ra mày chỉ là họa
làm khổ vây, mày là đứa chẳng may mắn, ba mẹ mày chỉ là hạng người nghèo khổ đáng thương, chẳng ai thèm đến, sống làm chi cho làm đen xã
hội!!!-Gia Uyển thích thú cứ nói vẻ mặt khoái chí

_Bốp

Không do dự Hạ Đồng “tặng” cho Gia Uyển cái tát tay thật mạnh, cô đã
nhân nhượng lắm rồi sao vẫn cứ ép cô chứ, chẳng nhẽ nghèo là cái tội
sao? Họ giàu thì được sống sao? Thật là nhảm nhí!!!

-Cô chẳng
là gì để nói ba mẹ tôi hết, cô chẳng qua chỉ ăn bám ba mẹ mình thì nói
gì tôi, các cô đã thử biết cảm nghĩ của người khác chưa? Sao lại phán
xét người khác chứ.-Hạ Đồng tức giận hét lên, cô ghét ai đụng đến ba mẹ


-Mày dám tát tao, chuyện mày dụ dỗ Khiết Đạt tao không nói
nhưng bây giờ cả Thiên mày cũng kéo theo, còn tát tao, hôm nay tao phải
dạy mày một bài học!

Vừa dứt lời Gia Uyển lập tức xấn tới Hạ
Đồng, tát mạnh Hạ Đồng một cái té xuống đất, Gia Uyển nhanh chóng đè lên người Hạ Đồng, một tay cô nắm tóc Hạ Đồng còn tay kia liên tục tát vào
mặt Hạ Đồng

-Mày tưởng mày là ai, dám ăn nói với tao như vậy, mày chán sống rồi

-Chị Gia Uyển dạy nó bài học đi cho nó chừa

-Đúng vậy mạnh vào chị.

Đám người kia phấn khích “cổ vũ” cho Gia Uyển,người nào người nấy đều
ghét cô vậy sao? Cô làm gì sai? Sao họ lại nỡ đối xử với cô vậy chứ?
Chính họ gây sự với cô trước, đánh cô trước, chửi cô trước còn hạ nhục
cô vậy mà người sai là cô sao?

-Để tao coi mày còn cứng miệng nữa không?-Gia Uyển vừa tát cô vừa nói

-Haha….cô luôn cho là mình đúng, nhưng Gia Uyển, cô có biết rằng càng
làm như thế thì tôi càng tội nghiệp cô không? Vì Khiết Đạt mà cô thành
con người tàn độc sao? Cô chỉ ngu dại làm mọi chuyện, anh ta thì sao, có quan tâm không?-Hạ Đồng khẽ nhếch mép cười nhạt

-Mày…. mày dám…-Gia Uyển sa sầm mặt cả lại, khuôn mặt đỏ lúc nãy thay bằng màu đen xám xịt

-Dám? Tôi nào dám chứ là cô ép tôi nói thôi, bộ tôi nói không đúng sao?-Hạ Đồng cười khẩy nói

Phải nói tình trạng của Hạ Đồng bây giờ trông thảm vô cùng,hai bên má
sưng tấy lên vì mấy cái tát không thương tiếc, khóe môi rỉ máu, tóc thì
bù xù vì bị giật lấy, quần áo thì xộc xệch do giằng co, trông thảm còn
hơn chữ thảm. Mà cô còn nói được những lời như thế thì hay thật

-Mày….

Mấy người đứng xem cũng xì xầm, ai mà không biết Gia Uyển là em họ của chị ta, dám đụng vào Gia Uyển là đụng vào chị ta.

-Để tao coi ai giúp mày, tưởng Thiên, Khiết Đạt giúp mày sao? Họ chỉ thương hại mày thôi đồ rác rưởi.

_Bốp….Bốp….Bốp

Nhanh chóng ba cái tát lại được “trao tặng” lên khuôn mặt của Hạ Đồng,
cứ tình trạng này Hạ Đồng sẽ không cầm cự được lâu nữa, cô đã quá sức
chịu rồi, hết chống được rồi,n ếu cứ đà này cô sẽ “thân thuộc” với bệnh
viện còn không thôi sẽ làm bạn với mấy bác sĩ y tá luôn.

-Mày
chán sống rồi, tao sẽ cho mày chết, không ai giúp được mày đâu.-Gia Uyển tức giận nói giật mạnh tóc Hạ Đồng ra,làm cô không khỏi rên lên vì đau, đầu đau buốt cả lên, cảm giác này khó chịu thật.

-Chết đi đồ bẩn thỉu,đồ rác rưởi thối tha.

Hạ Đồng khẽ nhắm mặt lại, mệt mỏi, cô mệt mỏi lắm rồi, sao lại đối xử
cô vậy chứ, cô làm gì sai, chẳng lẽ cô sống trên đời là sai lầm sao, là
họa cho mọi người sao, là điều không may sao hay là do cô luôn như vậy,
luôn bị ghét bỏ.

-Dừng lại đi, như vậy đủ rồi.

Một
giọng nói trầm ấm lạnh lùng nhưng cũng không kém phần ra lệnh, Hạ Đồng
nhìn ra phía cửa một cách mơ hồ, bóng người cao ráo dựa lưng vào thành
cửa lớp, khuôn mặt ngư