-Buông ra.-ông hất mạnh tay bà Khuê ra làm bà té xuống đất.
-Loại đàn bà như cô tôi chẳng thể tin được,đáng lẽ tôi không nên tin lời một ca nữ như cô
-Anh.. anh nói vậy có nghĩa…….
-Đúng tôi xem cô chỉ là một ả đàn bà vô liêm sĩ đê tiện, đáng lẽ loại người có xuất thân như cô tôi không nên tin, vậy mà tôi cứ đâm đầu vào,tôi quá ngốc mà
-Anh…. anh…. vậy anh có từng yêu em không?-bà Khuê cay đắng hỏi
-Không.-ông Hưng lạnh lùng nói
-Được vậy em đi là được, nhưng Tiểu Lạc là con anh, anh phải chăm sóc nó, còn về Hạ Đồng mong anh sẽ yêu thương nó như con ruột của mình.
Bà Khuê mắt rưng rưng nói rồi bỏ vào phòng một hồi lâu bước ra trên tay xách chiếc vali nhỏ
Tại một góc nhỏ nào đó, một cô bé tám tuổi đã chứng kiến và nghe hết mọi chuyện, những lời nói cử chỉ đó đều như sấm đánh ngang tay của cô, thật sự là vậy sao?
Điều đó đối với một cô bé tám tuổi quả là một cú sốc to lớn, không đâu, không đâu. Cô bé lắc đầu xua đi nhưng linh tính lại mách bảo rằng đó là sự thật.
Khi bà Khuê vừa bước ra khỏi nhà, Hạ Đồng liền lập tức chạy ngay theo ,mong rằng mẹ của mình sẽ nói đó chỉ là giả dối, phải hai từ thôi là quá đủ với cô.
-Mẹ, mẹ đi đâu thế? Cho Đồng Đồng đi chung được không mẹ?-Hạ Đồng kéo áo bà Khuê mặt cún con nói
-Đồng Đồng ngoan, mẹ phải đi, ba con không cần mẹ nữa, mẹ xin lỗi con.-bà Khuê đau khổ xoa nhẹ đầu Hạ Đồng
-Vậy còn Đồng Đồng? Đồng Đồng cũng cần mẹ mà, mẹ không thể ở lại sao? Hay là... hay là những điều lúc nãy mẹ nói là thật.-Hạ Đồng òa khóc nấc lên từng đợt
-Con… con đã nghe gì? Mẹ… mẹ…
Bà Khuê chợt xao xuyến cũng rơi lệ,tội cho đứa con bà, mới tám tuổi mà đã mất tình yêu thương của ba, bây giờ bà lại rời xa. Bà thật là ác độc, bà không xứng làm mẹ của cô.
-Mẹ… mẹ đừng bỏ con, con sẽ ngoan, sẽ không ganh tị với Tiểu Lạc, sẽ không vòi kẹo, con sẽ học ngoan, mẹ ở lại đi… con hứa mà… huhu-Hạ Đồng nghẹn ngào nói tay kéo kéo vạt áo bà Khuê
-Mẹ… mẹ không thể…. mẹ phải đi…. đây… con hãy giữ lấy.-bà Khuê nói tay đưa lên cổ mình lấy sợi dây chuyền mặt viên đá ruby xanh ngọc
-Con hãy giữ lấy, chúc mừng sinh nhật con… còn nữa…. sau này…nếu còn cơ hội mẹ con mình sẽ nhận biết nhau… con hãy giữ lấy.-bà Khuê đưa vào tay Hạ Đồng sợi dây chuyền rồi bỏ đi
Hạ Đồng khóc từng cơn, sau đó đuổi theo, kéo chiếc vali trong tay bà Khuê lại không cho bà Khuê đi.
-Con không cho mẹ đi, mẹ phải ở lại với Đồng Đồng.
-Đồng Đồng, buông ra đi con, mẹ và ba không thể sống chung được.-bà Khuê đau lòng nhìn đứa con gái bé bổng của mình
Hạ Đồng vẫn ngoan cố không buông ra, khuôn mặt nhỏ lấm lem nước mắt, cô vô thức lắc chiếc đầu nhỏ
-Không, con không cho mẹ đi... Mẹ phải ở lại với Đồng Đồng...
-Đồng Đồng ngoan, mẹ phải đi.-lòng bà Khuê như bị ai cào xé, đau đến tận tâm can
-Đồng Đồng không muốn xa mẹ mà, mẹ dẫn Đồng Đồng theo đi...
-Mẹ xin lỗi con rất nhiều, mẹ không thể đưa con theo.-bà Khuê càng không cho mình rơi nước mắt, bởi vì bà biết chỉ cần bà khóc bà sẽ không bỏ đứa con này được
-Không, đừng đi mà, mẹ ơi, con hứa sẽ ngoan, mẹ đừng bỏ con đi, huhu, con không muốn mẹ đi...
-Đồng Đồng, mẹ có lỗi với con.
Bà Khuê vuốt đầu con trẻ, sau đó dứt khoát đẩy cánh tay đang ôm chiếc vali, làm thân thể nhỏ nhắn của cô té ào xuống đất, bà nhân cơ hội kéo vali đi nhanh.
-Mẹ, mẹ... mẹ đừng đi mà... mẹ...-Hạ Đồng thét lên trong tuyệt vọng, mẹ cô cũng đã lên chiếc taxi đi mất
Hạ Đồng ngồi chật vật trên đất suốt ba tiếng đồng hồ, người qua kẻ lại nhìn cơ thể bé nhỏ của cô, Hạ Đồng vô vọng đứng lên, mẹ cô cuối cùng vẫn bỏ cô mà đi, tại sao tất cả đứa trẻ khác đều nhận được tình yêu của ba mẹ, còn cô, chỉ trong chớp mất tất cả đều tan biến mất.
Người mẹ này, nếu cô gặp lại, cô chắc chắn sẽ rất hận bà, sẽ không nhận lại bà.
Hạ Đồng kết thúc hồi tưởng đau buồn của mình, khuôn mặt lấm lem những giọt nước mắt, khóc thì ít gì ,cười thì hết đau sao? Phải, đã quá đau rồi, tám tuổi, chỉ tám tuổi thì biết mình là con của mẹ và người khác, ngay đúng sinh nhật thì mẹ bỏ đi chỉ để lại sợi dây chuyền, còn ba thì thường xua đuổi mắng nhiết cô, Tiểu Lạc cũng bị vạ lây, hai chị em nương tựa vào nhau. Có lẽ… có lẽ cô không thể nhận được những thức tình thương đó, có lẽ nó quá xa vời với cô.
-Có thể lúc trước tôi hay gạt anh, nhưng lần này đều tôi nói đều là sự thật.-Hạ Đồng có phần nghẹn ngào nói
-Tôi có nói không tin sao?
-Tôi chỉ nói thế thôi, nhưng mà tôi kể chuyện của tôi rồi, còn…. còn chuyện của anh…. tôi… nghe được không?-cô ngập ngùng nói lén nhìn anh dò xét thái độ
Nhanh chóng sắc mặt anh đen lại, đôi mắt đen nhìn cô như bắn ra những tản băng nhọn.
-Tôi, tôi chỉ muốn biết thôi, dù gì... dù gì tôi cũng...
_Xoảng
Chiếc ly nước trên tay Dương Tử bị anh quăng vào bức tường, vỡ ra từng miếng từng miếng