g là cố ý tiếp cận ba anh ấy mà, Khiết Đạt rồi Thiên bây giờ là Lăng Hạo.
-Cho nên, chúng ta cần tặng một món quà cho nó.-Gia Uyển nói, trong mất toàn là độc ác
-Nhất định rồi, con ăn mày này chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà.-Du Hy cai nghiệt nói
Không trung vang lên tiếng cười hiểm ác của cả hai, ánh mắt toàn là hâm hiểm, hung ác.
---
Lăng Hạo cùng Hạ Đồng ở trong phòng nhạc, tâm trạng vui vẻ hẳn, Hạ Đòng nãy giờ vẫn cứ luyên huyên về câu chuyện vui của mình, còn Lăng Hạo thì chăm chú nghe cô kể, lâu lâu còn bật cười thành tiếng.
Không gian chỉ có tiếng cười.
Lăng Hạo hơi nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, chỉ còn mười phút nữa là vào học rồi, anh khẽ đứng lên, nhìn cô nói:
-Sắp vào học rồi, chúng ta cũng nên về lớp thôi.
-Ừm, em còn tưởng lát mới tới giờ, không ngờ chỉ còn mười phút.-Hạ Đồng thoáng buồn đứng lên
-Không lẽ nhóc định ngồi ở đây đến cuối giờ sao?-Lăng Hạo cười nhẹ nói
-Chắc vậy.-cô cười đáp lại
-Chỉ giỏi trả treo.-anh búng trán cô một cái
-Ui, đau em đó.-cô xoa xoa trán mình nhìn anh phồng mang trợn má lên
-Thắt cravat cho anh đi, anh không biết thắt.-Lăng Hạo nhanh chóng đổi đề tài, đưa chiếc cravat trước mặt cô
-Từ trước tới giờ ai thắt cho anh?-Hạ Đồng buộc miệng hỏi
-Đều có người thắt cho anh, chỉ là từ ba năm trước đã không còn.-Lăng
Hạo vẫn luôn rất giỏi che giấu tâm trạng, trả lời bình thản
-Vậy ba năm nay ai thắt cho anh?-Hạ Đồng nói xong câu này biết mình quá tò mò, thầm trách bản thân
-Ba năm nay, anh không thắt cravat.-Lăng Hạo không giận đáp
-Trường cho sao? Anh đúng là một học sinh cá biệt mà.
Hạ Đồng dở khóc dở cười với anh, nhắc mới nhớ, lúc gặp anh, anh cũng
không thắt cravat, lời anh nói là thật. Giựt lấy chiếc cravat trên tay
anh, sau đó thắt cho anh.
Bởi vì anh cao không thua gì Dương Tử nên cô phải nhón chân lên mới thắt được, cô vừa thắt vừa lên tiếng quở trách:
-Anh lớn như vậy ngay cả thắt cravat cũng không biết, đúng là đáng cười mà.
"Anh đã lớn như vậy, cravat cũng không thắt được, để người khác biết đúng là buồn cười mà"
Cô vừa nói xong, trong đầu Lăng Hạo lại vang lên một giọng nói khác,
trong trẻo nhẹ nhàng như dòng suối, tại sao cả hai khi thắt cravat cho
anh đều nói câu quở trách tương tự nhau thế này chứ?
-Xong rồi.-Hạ Đồng thắt xong cho anh, hạ chân xuống, lùi ra sao hai bước nhìn anh
-Rất đẹp.-Hạ Đồng tự khen thành quả của mình
-Sau này nhóc phải thắt cravat cho anh đó.-Lăng Hạo nói một câu, y như
câu ba năm trước mình nói với cô gái đó, anh muốn xem, cô trả lời có
giống không?
-Không có chuyện đó đâu. Anh phải tập thắt cravat đi, lỡ sau này em không bên cạnh anh thì ai thắt cho anh.
Rất giống, câu trả lời rất giống nhau. Thật ra cô là ai?
-Nhóc thật ra là ai? Có phải nhóc cố ý nói ra hai câu đó không?-Lăng Hạo có chút nóng nảy vịn hay bên vai cô
Sức lực lại quá mạnh, làm Hạ Đồng khẽ nhăn mặt vì đau, anh bị làm sao
thế? Lúc nãy còn rất vui mà, sao lại thay đổi nhanh như vậy?
-Anh Lăng Hạo, anh làm sao vậy? Còn nữa, cố ý nói gì chứ? Em nghĩ sao nói vậy thôi.-Hạ Đồng nhìn sắc mặt anh không tốt nói
Lăng Hạo lấy lại bình tĩnh, ý thức việc mình vừa làm, buông thõng hai tay xuống, đưa một tay lên mặt mình, bất lực nói:
-Em đi về lớp đi, anh muốn ở đây một lát.
-Anh ổn chứ?-Hạ Đồng hỏi han
-Anh ổn, em về lớp đi.
-Vậy em về lớp trước.
Hạ Đồng bước đi, chưa được lâu thì quay đầu lại nhìn anh, sau đó mới đi lên lớp một mạch.
Lăng Hạo gỡ mắt kính ra, xoa xoa mắt mình, thật ra là cô cố ý hay là đó chỉ là trùng hợp? Hoặc trước khi đến đây cô đã tìm hiểu trước? Nhưng mà cũng không thể thể hiện chân thật như cô được, thái độ thành thật của
cô không giống diễn trò. Hay là anh quá đa nghi!??
-Chết tiệt.-anh phun ra hai chữ, đồng thời bóp chiếc kính trong tay, nhanh chóng chiếc kính bị anh bẻ gãy.
Lăng Hạo ngồi một lúc mới đứng lên đi lên lớp.
Bước chân đều đều của Lăng Hạo vang khắp dãy hành lang, trùng hợp lại đụng mặt người đó ngay cửa lớp 12A1.
Ánh mắt đen thẳm nhìn Lăng Hạo toàn là băng lạnh. Hơi dừng lại ở cravat được thắt ngay ngắn tươm tất của anh, khóe môi nhếch lên lạnh lùng nói:
-Biết thắt cravat rồi sao?
-Có người thắt giùm thôi.-Lăng Hạo hời hợt đáp lại một câu
-Vậy sao? Ba năm không thắt cravat, bây giờ thắt lại nhìn rất khác.
-Không cần cậu nói tôi cũng biết, vẫn là câu nói đó, hãy lo cho bản thân cậu đi.-Lăng Hạo nói
xong câu đó khóe môi cười lại như không sau đó đi vào trong lớp
Dương Tử chỉ nhoẻn miệng cười, không nhanh không chậm vào lớp.
...
Giờ giả lao là giờ ồn ào nhất của trường Nhuận Lâm, từng tốp học sinh từ mỗi cửa lớp đi ra, nơi đi chính là canteen.