80s toys - Atari. I still have
Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215370

Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.

mãi là của anh, nếu đã không phải cưỡng cầu cũng

không có được. Không phải chúng ta không đủ cố gắng, không đủ kiên định, mà có lẽ chỉ là chúng ta không có duyên với nhau. Chung Dương, đừng cố

gây khó khan cho mình nữa, đừng tiếp tục khổ sở như vậy nữa, có được

không?”

Chung Dương đỏ mắt nhìn Tả Á, cô đã không còn là cô bé

không sợ trời không sợ đất mà anh đã biết nữa rồi, cái gì mà tin số phận không cho chúng ta ở bên nhau, tại sao lại chấp nhận như vậy, tại sao?

“Yêu nhau…….tại sao lại không thể đến được nới nhau? Đây là cái số phận

gì chứ? Anh không chấp nhận!”

“Chung Dương, không phải mọi cuộc

tình đều có thể ra hoa kết quả. Chúng ta yêu nhau, đã từng có nhau, đã

từng quý trọng, đã từng vui vẻ, đã từng nhớ nhung lẫn nhau, nhưng có lẽ

tiếc nuối, thiếu sót cũng là một loại tình yêu.” Tả Á nói xong dùng

giọng điệu cầu khẩn nói: “Chung Dương, chúng ta trở về thôi, được

không?”

Chung Dương nắm bả vai Tả Á thật chặt: “Em ……. Đã hết yêu anh rồi sao? Anh ta đã chiếm được lòng em rồi, phải không?”

“Chung Dương, đừng suy nghĩ cực đoan như thế nữa. Em…….đã không còn hơi sức để bàn về tình yêu nữa rồi, em chỉ muốn bình yên sống qua ngày thôi.”

“Cái gì đã mài mòn hết tình cảm trong lòng em rồi……..” Chung Dương rốt cuộc

cũng cảm nhận được, Tả Á dường như đã phải chịu rất nhiều khổ sở, con

người của cô đã thay đổi, trở nên xa lạ với anh, nhưng, anh vẫn yêu cô

gái này, “Nói cho anh biết mọi chuyện đã xảy ra với em trong hơn một năm qua, em còn giấu anh những gì nữa, nói đi, rồi chúng ta trở về thành

phố A.”

Tả Á yên lặng nhìn Chung Dương, trong lòng cũng đau đớn đấu tranh.

Khi Tả Á trở về thành phố A đã là rạng sáng ngày hôm sau, cô đoán Kiều

Trạch có lẽ đã sắp nổi điên lên rồi, nhưng, lúc ấy Chung Dương bị như

thế, cô cũng không dám mượn điện thoại di động của Chung Dương để gọi

điện thoại về mà kích động anh.

Chung Dương đưa Tả Á đến cửa

chung cư, lúc này nhìn bề ngoài có vẻ như anh đã khôi phục lại sự nình

tĩnh, nhưng chỉ có anh mới rõ, trái tim anh bị đang chất đầy nỗi đau,

hận, giận, thương. Tất cả đều vì Tả Á.

Anh biết, Tả Á đã có một

đứa con trai, mà Kiều Trạch chính là cha đứa bé, nhưng nó đã bị bắt mất. Mong ước của cô bây giờ chỉ là mau tìm được đứa bé, rồi bình an sống

qua ngày. Cô đã bị rất nhiều nỗi đau đớn khổ sở hành hạ, đã không còn

sức lực để theo đuổi tình yêu nữa rồi.

Chung Dương là người thông minh, đương nhiên nhận ra được, Tả Á vẫn còn giấu anh rất nhiều việc,

những chuyện cô kể chỉ là những chuyện bên ngoài thôi, nhưng chỉ thế

cũng đã đủ để khiến anh đau lòng rồi, số mệnh của Tả Á chính là cô phải

chịu khổ.

Tả Á nói, bọn họ hãy làm bạn, không nên vì tình yêu mà

làm tổn thương lẫn nhau, tổn thương những người bên cạnh nữa, mặc cho đã xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng đều đã có gia đình, cũng nên chăm sóc tốt cho người bên cạnh mình.

Làm bạn thì làm bạn, chỉ cần cô có thể

sống vui vẻ, chỉ cần cô không còn khổ sở nữa, anh sẽ đồng ý…….làm bạn

của cô. Tả Á nói, tình yêu của bọn họ không có kết quả là do duyên phận, vậy thì anh sẽ chờ đợi, dùng thân phận bạn bè mà tạo ra duyên phận của

tình yêu. Sự đau đớn khó chịu trong lòng anh không thể nói ra, cũng

không cách nào giải thoát cho trái tim đang khốn khổ này.

Tả Á

xuống xe, chào tạm biệt Chung Dương, nói anh lái xe cẩn thận, rồi quay

người đi lên lầu. Xe Chung Dương đỗ ở dưới chung cư, ở đó rất lâu mới

rời đi, anh nhìn căn nhà của Tả Á, trong lòng không ngừng nghĩ về quá

khứ. Thời gian vui vẻ như vậy, tình yêu đẹp như vậy, làm sao có thể vứt

bỏ được đây? Chung Dương đốt điếu thuốc cuối cùng rồi lái xe rời đi.

Lúc Tả Á về đến nhà, Kiều Trạch đã không có ở đó, cô nóng lòng lo lắng, vội nhấc điện thoại cố định lên gọi cho Kiều Trạch, muốn nói cho anh biết,

cô đã trở về, nhưng điện thoại của Kiều Trạch lại không có người bắt

máy.

Cô có chút đứng ngồi không yên, chạy vào phòng ngủ Kiều

Trạch thấy bộ lễ phục đã được chuẩn bị từ hôm trước bị vứt trên mặt đất

giống như vứt rác, Kiều Trạch nhất định là đã bị chọc tức, đã nổi điên

rồi. Quan hệ của hai người mới vừa được giải tỏa, bây giờ lại phải đón

nhận một trận băng tuyết mới.

Tả Á đang lo lắng thì đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa. Cô vội đi ra khỏi phòng ngủ, liền thấy

khuôn mặt mệt mỏi của Kiều Trạch, hai mắt anh đỏ ửng, mới chỉ có một đêm mà râu ria anh đã mọc ra lởm chởm.

Nhưng, vẻ mặt anh lại không

có chút biểu cảm nào, không có tức giận, không có sự lạnh lẽo khác

thường, chỉ có sự mệt mỏi cùng xa cách. Tả Á biết không thấy mình, Kiều

Trạch nhất định sẽ rất lo lắng, mà mình lại ở cùng với Chung Dương, còn

không gọi điện thoại nói cho anh biết, cô nợ anh một lời giải thích.

Mặc dù biết, chuyện giữa cô, Chung Dương, và Kiều Trạch là chuyện cấm kỵ,

nhưng, Tả Á vẫn quyết định thẳng thắn nói chuyện, thành thật nói hết ra, có như vậy quan hệ của hai người mới không trở nên tồi tệ. Cô đi về

phía anh hai bước: “Kiều Trạch, xin lỗi anh, đã để cho anh lo lắng rồi,

em……..”

“Về sau, không được phép ra khỏi cửa!” Kiều Trạch lạnh

lùng ngắt