c chảy thành sông, khiến hai người quấn chặt lấy nhau, triền miên hoan ái.
Một cuộc hoan ái tới nhanh đi chậm, hai người lăn lộn trên giường hồi lâu
mới buông ra. Không ai nhắc lại những ngày tháng không vui trước kia,
chuyện gì qua rồi không nên nói lại nũa, quên đi thôi.
Kiều Trạch tắm rửa xong rồi đi ra ngoài, anh còn có một họp quan trọng trong hôm
nay. Còn Tả Á cũng rửa mặt, rồi đi đến cô nhi viện, cô nhóc gọi Kiều
Trạch là chú Quái kia đột nhiên bị bệnh, Tả Á chăm sóc cho cô bé nguyên
một ngày, cho đến khi hết sốt, Tả Á mới giao cho những người khác chăm
sóc, rồi trở về nhà.
Lúc rời khỏi cô nhi viện cũng đã là năm giờ
chiều, Tả Á muốn trở về sớm một chút để chuẩn bị, không thể làm trễ giờ
được. Cô vội vàng đi, đang định đi tới bắt xe buýt, thì có một chiếc xe
màu đen đột ngột dừng lại phía trước cô, dọa cô giật mình.
Tả Á
lấy lại bình tĩnh, đang muốn dạy bảo người đang lái xe, lái xe như thế,
ngộ nhỡ có đứa trẻ nào đi qua thì làm thế nào. Nhưng Tả Á mới vừa đi hai bước về phía chiếc xe, cửa xe lại đột ngột mở ra, một người đàn ông từ
trên xe bước xuống khiến trái tim cô không khỏi nảy lên, đứng sững người lại, ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mắt, nhìn khuôn mặt của anh dần
tiến lại gần trước mắt cô, cho đến khi người đàn ông trước mặt cầm lấy
cổ tay cô kéo vào trong xe, cô mới hoàn hồn, vùng vẫy muốn thoát ra khỏi cánh tay của anh ta, hốt hoảng nói: “Chung Dương, anh làm gì thế? Mau
buông tôi ra!”
Chung Dương không nói một lời, trên mặt tràn đầy
sự tức giận và khổ sở, anh lôi Tả Á lên xe, đóng sầm cửa xe lại, rồi sau đó lên xe từ cửa bên kia, Tả Á thừa dịp định đẩy cửa xe chạy đi, nhưng
vừa ló người ra Chung Dương đã một tay bắt lấy tay cô, gắt gao nắm chặt: “Đừng khiến tôi mất đi lý trí!”
Tả Á cố giằng tay ra, nhìn thấy
vẻ mặt anh có cái gì đó lạ lạ, trái tim cô hoảng loạn không dứt, giống
như anh đang bị kích động hay như vừa phải gặp chuyện gì đó đả kích
khiến cho Tả Á không khỏi đờ người ra, cô không giãy giụa nữa, có chút
lo lắng hỏi: “Chung Dương, anh làm sao vậy?”
Chung Dương không
nói câu nào nữa, chỉ buông lỏng tay Tả Á ra, khởi động xe, như một mũi
tên chạy về phía trước, thân thể Tả Á theo quán tính bị đập mạnh vào ghế ngồi phía sau. Chung Dương điên rồi sao? Sao lại chạy nhanh như vậy? Tả Á không nhịn được kêu lên: “Chung Dương, anh bị điên à? Chạy chậm lại
đi!”
Chung Dương vẫn im lặng không nói như trước, chỉ tăng tốc
chiếc xe, lái xe trên đường như bão táp, lái ra khỏi khu dân cư, dần dần đi ra vùng ngoại ô, con đường rộng rãi, lượng xe chạy cũng ít hơn, đi
qua cầu rồi chạy vào đường cao tốc.
Tốc độ của xe quá nhanh, Tả Á quá sợ hãi mà nhắm mắt lại, cảm giác như não mình, vì xe chạy quá
nhanh, mà văng ra khỏi hộp sọ. Cô không dám nói thêm gì nữa, sợ hãi mím
chặt môi lại, tái mặt, nhìn con đường phía trước, con đường này rất quen thuộc, cảnh vật bên đường rất quen thuộc. Cô đã từng đi qua con đường
này không biết bao nhiêu lần, đây chính là đường đến thành phố Q, nơi cô đã từng học.
Không biết đã đi được bao lâu, điện thoại Tả Á đột
nhiên vang lên, Tả Á đang định nhận điện thoại, Chung Dương lại đột
nhiên giận dữ hét: “Không được nhận!”
“Chung Dương, anh dừng xe
lại đi, có gì từ từ nói không được sao?” Tả Á nhìn điện thoại, là Kiều
Trạch gọi tới, trong lòng cô không khỏi sốt ruột, nhưng, sắc mặt Chung
Dương xanh mét, tức giận giật lấy đinẹ thoại trong tay Tả Á, hạ kính xe
xuống, ‘bốp’ một tiếng ném điện thoại cô xuống đường, chiếc điện thoại
nát bấy.
“Chung Dương!” Tả Á bị sự hung dữ của Chung Dương dọa
cho vô cùng sợ hãi, cô chưa bao giờ thấy Chung Dương mất bình tĩnh như
vậy, cô muốn nói cái gì đó, nhưng cuối cùng lại lựa chọn im lặng, mặc
cho Chung Dương chạy xe như bay chở cô về thành phố Q.
Cuối cùng
xe cũng chạy chậm lại, dừng ở một khu đất trống của vùng ngoại ô, giờ
này trời đã tối sầm xuống, chỉ còn ánh đèn đường nhàn nhạt, mà ảm đam
lạnh lẽo. Xe vừa ngừng lại Tả Á cũng lập tức vọt ra khỏi xe, chống tay
vào một cái cây cúi đầu nôn, đầu óc cô choáng váng, mặt cũng tái nhợt
giống như quỷ, không giống với trước khi cô sinh con, dù cô có chơi
những trò chơi cảm giác mạnh cô vẫn không cảm thấy choáng váng, nhưng kể từ khi sinh con xong, dường như thể chất cũng thay đổi, Chung Dương
chạy xe với tốc độ cao như vậy, khiến dạ dày của cô như sóng cuộn, vô
cùng khó chịu.
Chung Dương nhìn Tả Á khó chịu, trong lòng cũng
cảm thấy hối hận, lấy trong xe một chai nước muối đưa cho Tả Á, Tả Á vội nhận lấy súc miệng, tay Chung Dương cũng vỗ lên lưng Tả Á, Tả Á lại tức giận hất tay anh ra, sắc mặt trắng bệch mà nghiêm mặt nhìn anh, trong
mắt tràn đầy nước mắt: “Chung Dương, anh có chuyện gì vậy? Không thể từ
từ nói sao, tại sao lại làm như vậy, tại sao lại muốn lấy sinh mạnh ra
mà đùa giỡn? Tôi kêu anh dừng xe, anh không nghe thấy ư? Tại sao lại
muốn như vậy?”
Chung Dương tiến lên hai bước một tay nắm lấy bả
vai Tả Á, khổ sở quát lên: “Muốn biết vừa rồi anh nghĩ gì ư? Anh chính
là muốn chết, cứ như vậy mà chết được cũng tốt, ít n