chạy ra ngoài, bất chấp tất cả kêu to cứu mạng.Tên trộm cũng lập tức đuổi theo. Lúc hắn sắp chém một dao xuống lưng cô, thì cửa kính của phòng ngủ đột nhiên bị đạp nát, đồng thời một bóng người từ phía
người nhảy vào: “Không được nhúc nhích!”
Bình thường, người nào
nghe thấy bốn chữ ‘không được nhúc nhích’ cũng sẽ theo bản năng mà đứng
lại, quả nhiên tên trộm kia vừa nghe thấy vậy liền chợt khựng lại, bóng
người kia thoăn thoắt di chuyển thừa lúc tên trộm chưa kịp phản ứng lại, thứ gì đó từ trong tay nhanh như chớp bắn tới bàn tay đang cầm dao của
gã.
Tên trộm còn đang chưa biết xảy ra chuyện gì thì chợt thấy
tay mình bị vật gì đó bắn tới, gã không khỏi kêu đau một tiếng, con dao
trong tay cũng rơi xuống đất. Bóng người kia nhanh chóng bước qua bên
đó, chế ngự tên trộm, cùng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát cũng vang lên
bên ngoài.
Người mới đến chặt tay xuống khiến tên trộm bất tỉnh,
rồi vội vàng đi đến chỗ Tả Á, ôm cô vào trong lòng, nhìn thấy khắp người cô đều là máu tươi, lòng đau như cắt, vội kéo chiếc khăn trải giường,
quấn chặt vết thương đang chảy máu của cô, trong lòng hốt hoảng nhưng
vẫn cố gắng giữ bình tĩnh an ủi Tả Á: “Tiểu Á, đừng sợ! Không sao rồi,
không có việc gì nữa rồi, để anh đưa em đi bệnh viện, đừng sợ!”
“Kiều Trạch.....!” Tầm mắt mơ hồ của Tả Á loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng
của Kiều Trạch, nghe thấy giọng nói của anh cô cảm thấy rất an tâm, mặc
dù đau, nhưng cô vẫn khẽ cười, cười vì cuối cùng cô đã được cứu. Khuôn
mặt cô trắng nhợt như tờ giấy, nhưng lại mang theo sự nhẹ nhõm vì vừa
thoát hiểm, sự hoảng sợ, sau khi thấy anh tới, liền tan đi, cô buông
lỏng cơ thể, trút một hơi thở dài, rồi ngất lịm đi.
“Tiểu Á!”
Kiều Trạch lo lắng gọi tên cô, luống cuống ôm lấy cơ thể cô, chạy ra
phía ngoài phòng, lúc anh vừa mở cửa thì cũng đúng lúc cảnh sát xông
tới, Kiều Trạch mắt đỏ hô lớn: “Mau gọi xe cứu thương, xe cứu thương!”
Kiều Trạch nhìn Tả Á trong ngực máu me khắp người, trong lòng vô cùng lo lắng, Tiểu Á, em tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì!
Trải qua một ca cấp cứu, Tả Á rốt cuộc cũng thoát khỏi nguy hiểm, nhưng vẫn
còn hôn mê. Người trong nhà đều đã tới, Điền Văn Lệ nhìn con gái mình
không chút sức sống nằm trên giường bệnh mà khóc nức nở, Tả Vi và Điền
Văn Lệ ôm lấy nhau, an ủi lẫn nhau. Vẻ mặt Tả Quốc Cường cũng tràn đầy
đau xót, hai mắt ửng hồng.
Kiều Vân thì mặt mày nặng trĩu. Mặc dù Tả Lập Quần chẳng nói câu gì, vẫn trầm ổn ngồi một chỗ, nhưng gương mặt tràn đầy lo âu đã cho thấy sự lo lắng trong lòng ông, tầm mắt của ông
chăm chú nhìn Tả Á, chú ý từng động tác của cô, mong chờ cô mau chóng
tỉnh lại, gọi ông một tiếng ông nội, lại hoạt bát vui vẻ trước mặt ông.
Còn Kiều Trạch thì ngồi bên cạnh Tả Á, nắm tay cô thật chặt, đôi mắt đen
lánh nhìn cô chăm chằm, trong lòng anh vô cùng hối hận, có phải anh đã
sai lầm khi buông tay Tả Á không, anh nên ở bên cạnh bảo vệ cô, không
nên để cô bị tổn thương như thế này.
“Tiểu Á!”
Nhưng lúc
này, một tiếng hét tràn đầy lo lắng đã phá vỡ không khí trầm mặc trong
phòng bệnh, Chung Dương hoảng hốt xông vào, lúc nhìn thấy Tả Á, anh lại
không dám bước đến gần cô, lúc tối cô gọi điện thoại cho anh, nói muốn
ăn lẩu với anh, nhưng tại sao anh lại không đến, tại sao lại không đến
chứ, nếu như anh đến, Tiểu Á cũng sẽ không bị như vậy.....Chung Dương
rất hối hận, hai chân mềm nhũn, quỳ gối bên giường Tả Á, đưa tay sờ mặt
cô, động tác dè dặt, chỉ sợ làm cô đau, nghẹn ngào trách móc bản thân
mình “Tiểu Á, là anh đáng chết, là anh đáng chết.....!”
Tả Lập
Quần nhìn Chung Dương đau khổ tự trách, mở miệng nói: “Cậu cũng không
nên trách bản thân mình, không ai muốn nhìn thấy cảnh này, cũng không ai ngờ được chuyện này lại xảy ra, cũng may là Tiểu Á không có việc gì,
chỉ hy vọng nó có thể mau chóng tỉnh lại!”
Y tá bên cạnh thấy vậy nhắc nhở: “Mọi người nên đi ra ngoài, bệnh nhân cần an tĩnh nghỉ ngơi!”
Chung Dương nhìn Tả Á, nắm thật chặt một tay còn lại của cô, lo sợ Tả Á sẽ
biến mất khỏi anh, đau khổ chỉ hận mình không thể chết đi, kiên quyết
nói: “Tôi muốn trông chừng cô ấy, hãy để tôi ở lại!”
Kiều Trạch
lạnh lùng nhìn một cái Chung Dương rồi đứng lên, sải bước đi ra ngoài. Y tá lại nói: “Anh ở lại có ích lợi gì, đi ra ngoài đi, đừng quấy rầy
bệnh nhân nghỉ ngơi nữa, khi nào cô ấy tỉnh lại tôi sẽ báo cho mọi
người.”
Đám người trong phòng đành phải đi ra ngoài, ngồi xuống
ghế trên hành lang chờ Tả Á tỉnh lại. Đúng lúc ấy, ba người mặc đồng
phục cảnh sát đi tới, nhìn thấy Kiều Trạch liền nói: “Cô ấy đã thoát
khỏi nguy hiểm chưa? Chúng tôi muốn lấy lời khai!”
“Tôi đã nói rõ ràng với các anh rồi, người các anh nên thẩm vấn là phạm nhân chứ không phải cô ấy!” Nếu như không phải còn có pháp luật thì giờ phút này Kiều
Trạch thực sự muốn băm cái tên làm Tả Á bị thương thành trăm mảnh.
Cảnh sát nhìn Kiều Trạch, lại nhìn người nhà Tả Á, đột nhiên nghiêm người
cúi chào, kính trọng nói: “Thủ trưởng, sao thủ trưởng lại ở đây ạ?”
Tả Lập Quần cố ra vẻ nghiêm trang, nhưng nhìn thấy những người lính của
m