trong cuộc đời tôi.
Khi bạn hiếu kỳ với một người, một sự việc hay một nơi nào đó, bạn hãy cẩn
trọng.
Đáng sợ là khi con người nằm trong sự say mê thường mở hết cánh cửa lòng
mình, sau đó đánh mất cả cuộc đời.
Tôi muốn thận trọng, nhưng cũng đã không kịp nữa rồi.
Thượng Hải luôn được coi là Paris của phương Đông, nhưng trong sự rối rắm giữa
quan hệ nam nữ, những từ ngữ văn vẻ như cẩn thận thăm dò và tức cảnh sinh tình,
chẳng qua chỉ là thứ đồ xa xỉ. Chỉ có Thành Đô mới là thành phố tha thướt yêu
kiều, thực sự hiểu được sự rối rắm của tình yêu.
Lời dẫn
chuyện: Chuyện cũ Nam Kinh
Nhiễm Địch là một trong những đứa bạn thân thiết của tôi từ thuở nhỏ, tôi
rất trân trọng tình bạn có từ thời thơ trẻ đó nên ngày cô ấy đính hôn tôi xin
nghỉ phép đi Nam Kinh.
Vì sao Nhiễm Định lại tổ chức lễ đính hôn vào ngày thứ hai, không cần hỏi
cô ấy tôi cũng biết nguyên nhân. Cô ấy thường xét nét với mọi người, với mọi
việc, luôn luôn giữ thái độ soi mói. Nhiễm Định thường lợi dụng bất cứ dịp nào
có thể để kiểm nghiệm quan hệ của từng người đối với cô ấy hoặc sự nông sâu của
quan hệ. Tất nhiên lần này cũng không ngoại lệ, cô ấy muốn xem có bao nhiêu
người sẽ nghỉ phép vì cô ấy.
Chồng chưa cưới của Nhiễm Định là một thầy giáo trường Đại học Nam Kinh,
con người không có gì xuất chúng, mặt mũi cũng bình thường, không nhiều bạn bè,
vẫn còn hay đỏ mặt, tôi cảm thấy trên bục giảng anh ta luôn tỏ khí thế hiên
ngang, chỉ bảo quát nạt học sinh đến nơi đến chốn.
Nhiều người khi thoát ra khỏi công việc, hình như đã trở thành con người
khác.
Tôi cũng vậy.
Nhiễm Định nói anh ấy là Tôn Hạo.
Đây là lần đầu tiên tôi nghe tên của người đàn ông này kể từ sau khi biết
Nhiễm Định muốn đính hôn.
Khi bắt tay anh ta, tôi cảm thấy bàn tay anh ta vừa mềm vừa lạnh, lòng bàn
tay ướt mồ hôi.
Những câu chuyện đáng nói về thành phố Nam Kinh này quả rất nhiều, muốn tìm
hiểu rộng rãi hơn, bạn có thể nghiên cứu nó với tư cách là cố đô của triều đại
thứ 6; muốn biết những chuyện phong hoa tuyết nguyệt, bạn có thể lục trong đống
sách Tần Hoài thập lý còn lưu lại, muốn văn học nghệ thuật bình dân, thì cứ ăn
cho no rồi đến miếu Phu Tử mà ngồi suốt cả ngày.
Đương nhiên, nếu bạn giống tôi, không muốn làm gì, vậy thì hãy đến phố Ngô
Đồng Pháp, chìm ngập trong đám phấn son mà tự khen mình hoặc nhìn ngang ngó
dọc.
Đối với Nam Kinh của Trung Quốc, Ngô Đồng Pháp là một loại vết dầu loang và
sự chà đạp về văn hóa.
Cây ngô đồng cao to vạm vỡ, thân cây nhẵn bóng vút lên như với lấy đám mây
xanh, nghe nói rất ít khi bị sâu, lá cây tranh thủ thời gian vươn dài, cũng dần
dần thay thế cây ngô đồng Trung Quốc thấp nhỏ, hơn nữa còn cong queo, cả dãy
phố nhìn thẳng tắp, rất sạch sẽ gọn gàng.
Chỉ có một điều không thấy mưa rơi trên tán ngô đồng, đến một con mọt sách
thật sự như tôi cũng thiếu đi những cái nhìn lãng mạn.
Tôi ngán ngẩm tha thẩn trên phố, lòng thầm nghĩ, không biết vì sao Nhiễm
Định lại chọn đính hôn vào cuối mùa xuân, hại tôi ở Nam Kinh mà không được ngắm
hoa quế nở, cũng không xem được hoa mai ngạo nghễ trong gió tuyết, đến cái nóng
nực đặc biệt của thành phố thuộc loại “Tứ Đại hỏa lò” tôi cũng không cảm nhận
được.
Trong thành phố mà đa số các cô gái đều đẹp hơn mình, tôi vô cùng buồn bã
dừng chân, sau đó mới phát hiện ra mình đã lạc đường.
Khi đó tôi và Thạch Duệ mới chia tay được 7 ngày.
Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đến những con mèo giao phối cả bốn mùa
cũng không nhịn được mà gào lên thể hiện sự điên cuồng và khát vọng của chúng,
cứ làm như chúng không còn cơ hội yêu thương nhau nữa.
Ngày còn nhỏ, khi làm văn tả cảnh mùa xuân, tôi chỉ viết đơn giản hai đoản
ngữ: Mùa xuân đến với đất trời, vạn vật sinh sôi
nảy nở. Thực ra hai đoản ngữ đó ngầm
biểu thị rất mạnh mẽ. Biên tập viên Đỗ ở tòa soạn báo đã từng cười ha hả trước
bàn rượu nói: “Khi còn nhỏ em không hiểu cũng giả vờ hiểu, nếu gặp phải cô giáo
đang sống độc thân, có lẽ cũng có thể đủ làm cô ấy khó chịu, một lớp ít nhất
cũng có hơn 30 học sinh ngây thơ thật thà nhắc nhở cô ấy mùa xuân đã đến rồi”.
Mùa xuân thực sự là một mùa tươi đẹp, rất thích hợp với tình yêu.
Cho nên khi Thạch Duệ muốn chia tay với tôi, tôi khóc nói: “Thạch Duệ, anh
không thể quá tuyệt tình, mùa xuân đẹp thế này, người người đều đang yêu, anh
không thể bỏ em mà đi như vậy.”
Thạch Duệ nói: “Em nói sai rồi, mùa xuân thích hợp cho việc chia tay, bởi
vì trong mùa xuân vết thương rất mau lành”. Sau đó anh ta ôm bọc đồ cuối cùng
của mình lắc lư đi xuống lầu, phóng chiếc xe POLO đi mất.
Nhiễm Định nói, giả nửa đàn ông lái xe yêu đương lăng nhăng, hắn ta không
bỏ cậu sớm muộn cậu cũng bỏ hắn ta.
Nhưng tôi si mê Thạch Duệ, nụ cười của anh ta, cái đểu giả của anh ta, sự
tức giận của anh ta, đến cái dáng há to miệng ngáy khi ngủ của anh ta tôi cũng
thích.
Tôi ngồi xổm dưới bóng cây ngô đồng, đôi mắt đẫm nước trở nên nhòa nhạt.
Chuông điện thoại reo, là giọng Lang Trung: “Dế con, cậu đang ở đâu? Sao
thoắt cái đã đi mất thế?”
Nghe giọng nói quen thuộc của cậu ấy, t