Old school Easter eggs.
Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324742

Bình chọn: 7.00/10/474 lượt.

sao nước mắt mình lại rơi, có lẽ bởi Phương Nghiên, có lẽ bởi dĩ vãng, có lẽ bởi thời gian xói mòn. Anh cắn chặt nắm tay mình, một giọt nước mắt, hai giọt nước mắt nối đuôi nhau, lăn xuống mu bàn tay, lệ thấm vào tâm can

Hôm sau, Phương Nghiên tỉnh dậy thì đã gần trưa. Cô hoảng hốt vùng dậy khỏi giường, cúi đầu, nhìn xuống bộ đồ ngay ngắn trên người, con tim hoảng loạn bấy giờ mới lấy lại nhịp đập thường khi. Cô ngước đầu, nhìn quanh cách bày biện trong phòng, từng vật dụng quen thuộc thu trong tầm mắt. Bấy giờ cô mới vỡ lẽ, thì ra tối qua Giang Đào đón cô về. Bất chợt, cô băn khoăn không hiểu tâm trạng của mình ra sao, đang ngẩn người thì Giang Đào đẩy cửa, bước vào.

- Em tỉnh rồi à? Đau đầu không? Hay ăn chút gì trước nhé?

Nhìn anh, cô hồi tưởng lại tình cảnh của mình tối hôm qua, nhưng vắt óc mà không ra, đoạn bấm bụng bảo anh:

- Nếu tối qua em có gì thất lễ thì anh đừng để bụng nhé.

Nghe cô nói, anh mới nhìn chăm chú vào cô với ánh mắt an ủi, chan chứa yêu thương. Đoạn vươn tay vuốt ve mặt cô, anh nói:

- Không có gì, tối qua em không hề thất lễ, em buồn ngủ rồi lên xe đánh một giấc. Thấy em ngủ say, anh bèn đưa em về đây.

- Em ngủ ở chỗ anh cả tối hôm qua à?

Phương Nghiên buột miệng hỏi, rồi sực nhớ tới Phó Nhã Lâm. Cô bèn luống cuống tìm điện thoại gọi về cho bạn. Thấy cô cuống quýt, anh mới cười bảo:

- Anh đã gọi điện cho Phó Nhã Lâm, cô ấy biết em đang ở đây, em đừng lo.

- À…

Nghe Giang Đào nói vậy, cô mới thôi tìm kiếm, lí nhí đáp:

- Cảm ơn anh.

- Ăn cơm nào. Em ngủ một mạch đến tận giờ này, hẳn phải đói lắm, đánh răng rửa mặt rồi ăn cơm.

Phương Nghiên gật đầu làm theo lời anh nói. Xong xuôi bước ra, thấy mâm cơm tươm tất thoảng thoảng mùi hương quen thuộc do đích thân anh chuẩn bị. Mùi hương ấy đi cả vào những giấc mơ, đeo bám cô suốt từng ấy năm trời, nay mới có dịp thử lại. Thế rồi lòng lại sa vào bao mối cảm hoài khó nói, để ruột gan rối bời ưu tư.

Phương Nghiên không nói không rằng, lặng lẽ ngồi vào chỗ đối diện với anh. Giang Đào gắp thức ăn vào bát cô:

- Em ăn đi.

Cô gật đầu, thong thả gắp thức ăn lên miệng. Cho đến khi không thể ních thêm được nữa, mới buông bát đũa trên tay xuống bàn:

- Cảm ơn anh, bao năm rồi em không được thoải mái như ngày hôm nay. Ngủ một giấc đến trưa mới dậy, dậy một cái là có đồ ăn ngay, đúng là xa xỉ.

Anh nghe lồng ngực mình nhói buốt. Niềm cay đắng cứ thế trào dâng. Anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt tròn to, trong veo mất đi vẻ ngây thơ từ lúc nào, để dành chỗ cho biết bao ưu sầu. Cái tính ngông nghênh, bất cần xưa kia, sao lại biến thành trầm lặng như ngày hôm nay. Không hiểu con người ấy đã gặp biến cố kinh khủng nhường nào, cuộc đời đã lắm gian truân ra sao, để rồi trở nên thay đổi nhường này.

Anh nắm lấy bàn tay cô mà lời nghẹn ứ không thành câu. Sau cùng, bèn lí nhí:

- Xin lỗi em.

Cứ thế, họ đau đáu nhìn nhau, bao lời muốn nói như lắng tại ánh mắt không cách nào hòa tan. Không biết bao lâu sau đó, Phương Nghiên mới mở lời:

- Em phải về thôi, bằng không Nhã Lâm sẽ lo lắm. Hôm nay em cảm ơn anh.

Nói đoạn, cô liền xoay mình, dợm người bỏ đi.

Giang Đào túm lấy cánh tay cô:

- Phương Nghiên, chúng mình đã bỏ lỡ mười năm, nhẽ nào cứ bỏ phí như vậy sao?

Lời nói của anh kéo theo nước mắt cô trực trào. Bao nhiêu con người, bấy nhiêu câu chuyện, trăm mối tơ vò ngổn ngang quanh cô. Cô rụt lại cánh tay, thấy anh không chịu buông, mới nhắc:

- Giang Đào, thả em ra, em phải về.

- Không, Phương Nghiên, chúng mình không thể bỏ cuộc, nếu nói “tình nhân rồi nên duyên vợ chồng”, vậy chúng mình đáng lẽ phải thành vợ chồng từ lâu rồi. Không ai, không điều gì có thể chia rẽ em và anh, kể cả số phận, anh cũng bất chấp.

Nói đoạn, anh thoáng ngừng lại, đoạn nhìn Phương Nghiên, tiếp lời:

- Anh biết em đã mệt, bây giờ để anh đưa em về nhà nghỉ ngơi, em đừng suy nghĩ lung tung gì cả, những việc còn lại cứ để anh giải quyết.

Phương Nghiên lặng lẽ nhìn anh, nhìn gương mặt dạn dày sương gió mà tháng năm đã tạc nên. Tuy cái thời thanh xuân phơi phới đã lùi xa, khi mà họ bước qua từng ấy biến cố thăng trầm, vậy mà khi nhìn vào ánh mắt sáng ngời của anh, cô vẫn bắt gặp chàng sinh viên năm nào.

Giang Đào tiễn Phương Nghiên về nhà, sau đó anh đánh xe tới nhà Duyệt Nhiên. Như có linh cảm Giang Đào sẽ tới, Trần Duyệt Nhiên ngồi trên ghế sofa, rót cafe và nói:

- Biết thế nào anh cũng tới, em pha ít cà phê ngon, vị mà anh thích đây này.

Giang Đào bước tới, không nói không rằng ngồi xuống trước mặt cô. Trần Duyệt Nhiên ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười tươi rói, đẩy tách cà phê về phía anh:

- Anh đến tìm em có việc gì thế? Tới để báo thù thay Phương Nghiên? Hay để chia tay em?

Gương mặt cô tươi tắn tỏ vẻ ung dung, phấn son kiều diễm như thường lệ, mà khung cảnh hiện tại không khác nào một cuộc hẹn hò giữa hai người. Và cả những điều đang nói cũng chỉ xoay quanh tán tỉnh, đá đưa giữa những người yêu nhau. Thấy Giang Đào không đoái hoài, cô bèn nhấc tách cà phê, nhâm nhi, đoạn cất lời:

- Cà phê có vị đậm lắm, anh không thử à? Trước kia em pha cà phê, anh thường khen ngon c