ngước mắt trông lên, song chả buồn để ý, rất nhanh lại cúi xuống, nhâm nhi ly rượu trên tay.
Một cô gái lướt qua người anh, bất chợt khựng lại như nhớ ra điều gì. Cô quay phắt đầu, ngó anh bằng ánh mắt chằm chằm đầy vẻ khó tin, lát sau mới kinh ngạc thốt lên:
- Giang Đào?
Nghe có người gọi mình, anh bèn ngẩng đầu lên, không khỏi nghệt mặt:
- Phó Nhã Lâm?
- Một mình anh ngồi đây à?
Phó Nhã Lâm tranh thủ ngó quanh, thấy cốc bày la liệt trước mặt anh, cô thoảng thốt kêu lên:
- Sao anh lại uống nhiều thế này?
Giang Đào nhếch môi cười, chỉ vào chỗ trống đối diện, anh nói:
- Nào cô bạn, đã lâu không gặp, ngồi xuống làm một ly, hàn huyên cái nào.
Ngần ngừ ngồi xuống trước mặt anh, Phó Nhã Lâm cất tiếng hỏi:
- Không phải anh sắp lấy vợ à?
Nghe cô hỏi, Giang Đào liếc mắt nhìn cô một thoáng, đoạn gật đầu, thừa nhận:
- Phải, tôi sắp lấy vợ.
Vừa nói, anh vừa rót đầy ly rượu trước mặt, rồi rót thêm cho Phó Nhã Lâm một ly sánh miệng. Anh nâng ly nói:
- Cưới xong, tôi sẽ về Mỹ. Không biết bao giờ mới gặp lại, nào, mình cạn ly.
- Về Mỹ á?
Phó Nhã Lâm sững sờ, kinh ngạc hỏi lại.
Thấy cô có vẻ ngạc nhiên, anh không nhịn được cười, đoạn bảo:
- Phải, sao nào?
- Không có gì, chỉ là …
Nhìn anh, Phó Nhã Lâm mấp máy bờ môi, dường như đang đắn đo những gì muốn nói, phải chăng nên trút cả ra.
Giang Đào lơ đễnh dốc cạn ly, rồi nói:
- Cô có gì muốn nói à, chuyện Phương Nghiên phải không?
Rất lâu sau anh mới tiếp tục:
- Phó Nhã Lâm này, cô đã từng yêu ai, từng hận ai chưa? Hận chính người mình yêu, hận đến thấu ruột thấu gan. Nhưng dù rất hận, cô vẫn không đành lòng giày vò cô ấy, song lại không thể tiếp tục yêu nhau. Cứ lấp lửng như thế, khiến cô mắc kẹt ở giữa, chỉ còn nước ra đi. Cô thấy ngoài cách đó, liệu còn con đường nào khác không?
Nhìn Giang Đào uống ừng ực mấy hớp rượu trong ly, cảm giác chếnh choáng men say khiến anh hơi ngật ngừ, tóc lòa xòa rủ xuống trán. Ánh mắt đầy nỗi buồn đau, hụt hẫng vô chừng. Phó Nhã Lâm sực có cảm giác, nỗi đau đeo bám nơi anh và Phương Nghiên là một, khiến lòng cô trào dâng nỗi xót xa khó kìm nén:
- Giang Đào ạ, thực ra chuyện năm xưa không hẳn như anh nghĩ đâu. Nghe Phó Nhã Lâm nói, Giang Đào ngẩng phắt đầu, bàng hoàng nhìn cô, nhưng rất nhanh ánh mắt anh đã cụp xuống, cười vẻ tự giễu:
- Vậy chuyện thực sự là sao?
- Anh biết vì sao năm xưa Phương Nghiên không ra gặp anh chứ? Bởi khi bức thư đến tay cô ấy, thì anh đã đi mất rồi. Lúc đó bác trai cấp cứu trong bệnh viện, Phương Nghiên không có thời gian về nhà. Vì giúp anh tìm việc mà Phương Nghiên bị cấp dưới của ba cô ấy lừa, để lọt bản chiến lược kinh doanh quan trọng nhất vào tay kẻ khác. Rốt cuộc bác trai gặp cú shock lớn đến tính mạng cũng khó giữ, rồi công ty bị phá sản. Một mình Phương Nghiên thân cô thế cô lại thiếu hiểu biết, còn anh bỏ đi mất dạng. Cô ấy thôi học, làm thuê làm mướn khắp chốn, sống bơ vơ đến tận bây giờ.
- Cô nói gì thế?
Giang Đào sững sờ trước những gì được nghe. Nhìn cô mà hồi lâu mới bình tâm trở lại. Mỗi lời vang ra là một phát bom nổ trong gan ruột. Thì ra đây chính là sự thật mà anh khổ sở tìm kiếm bấy lâu. Thì ra bao nỗi băn khoăn, lẫn căm hờn không cách nào xoa dịu trong anh lại bắt nguồn từ đó.
Nhất thời, vô vàn biểu thần thái hiển hiện trên gương mặt anh, ăn năn, sửng sốt, xót xa, thấu hiểu,… Còn bụng dạ lại được thể nôn nao, như nồi lẩu sùng sục trên bếp, nhả vị ngào ngạt, biết bao thứ mùi.
- Vì sao Phương Nghiên lại không thú thực với tôi?
Từ lúc gặp lại đến giờ, anh luôn sánh vai bên người ta, anh bảo cô ấy thú thực kiểu gì?
Nghe Phó Nhã Lâm hỏi vặn, Giang Đào nhất thời ngẩn ra. Anh nghe tim mình nhói đau như dao trích, đau đến nghẹt thở, cứ nhói, nhói mãi.
Nhận được điện thoại của anh, Phương Nghiên vội vã chạy ào ra khỏi xưởng may. Thấy Giang Đào, cô mới buông chậm bước chân. Giang Đào đứng ngoài hút thuốc, ngẩng lên thì gặp Phương Nghiên, mắt bỗng nhòa đi, bao cảm xúc dào dạt ùa qua tim. Có lẽ mông lung suy nghĩ rất lâu, song tưởng đâu chả cần nghĩ ngợi, anh vứt điếu thuốc trên tay, rảo bước chạy tới bên cô. Ôm Phương Nghiên vào lòng, anh nhả từng chữ:
- Xin lỗi em, là lỗi của anh, mới khiến em khổ sở bấy lâu.
Phương Nghiên thoáng ngây người, dòng nước mắt thoảng thốt tuôn rơi. Lệ chan hòa, ướt đầm vạt áo anh. Bấy nhiêu nước mắt, bấy nhiêu tủi hờn, tưởng chừng đã trút bằng sạch theo hai hàng nước mắt, giọt vắn giọt dài. Không biết rưng rức bao lâu, Phương Nghiên mới ngẩng được đầu lên.
Giang Đào nhìn cô bằng ánh mắt đầy xót xa, cũng như áy náy. Anh vươn tay, sẽ sàng lau đi những giọt nước mắt chưa kịp khô trên gương mặt cô.
- Phương Nghiên, chúng mình kết hôn nhé.
Nghe anh nói mà cô choáng váng cả người, chỉ biết nhìn anh bằng ánh mắt kinh ngạc. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, cô thắc mắc không hiểu cảm giác của bản thân là thế nào, là xúc động hay chấn động, là mừng vui hay còn cảm xúc nào khác. Nhưng cho đến sau cùng, mọi nỗi niềm hội tụ, hợp thành cơn âu sầu khôn tả.
Thấy Phương Nghiên đăm đăm nhìn mình mà không nói, biết trong lòng cô hẳn đang canh cánh chuyện