Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324912

Bình chọn: 9.5.00/10/491 lượt.

một luồng sáng vô tình rẽ lối rọi vào lồng ngực. Vậy mà anh lại thấy chùn lòng khi đứng trước mối chân tình ấy.

Tô Nguyên Khải ôm cô vào lòng, cơ thể cô gầy gò đến xót xa. Gắng đè nén nỗi âu sầu trong lòng mình, giờ lâu, anh nói:

- Anh rất ngưỡng mộ Giang Đào, bởi cậu ta quen em từ những ngày xa xưa, bởi cậu ta có được sự trân trọng từ em. Nhưng anh thấy mình may mắn hơn cậu ta, bởi sau cùng, em đã thuộc về anh.

Nước mắt cô chẳng mấy chốc đã ngân ngấn theo lời anh nói. Cô nhìn anh rồi cười. Nắm chặt tay cô, anh cũng nhoẻn miệng cười theo. Không một ai lên tiếng, bốn bề yên ả, thi thoảng gió vút qua, phất phơ tà áo tung bay.

Tô Nguyên Khải mời Trần Duyệt Nhiên và Giang Đào ăn cơm. Trần Duyệt Nhiên đến trước, nhanh nhảu nói:

- Giang Đào vướng ít việc, muộn hơn mới đến, cứ gọi đồ ăn trước đi.

Nói đoạn, mới để ý Tô Nguyên Khải và Phương Nghiên đang tay trong tay, cô bèn trợn tròn mắt, hí hửng nói:

- Anh, anh có tin tốt lành muốn tuyên bố với hai đứa em hả?

Vừa nói, cô vừa nháy mắt với cả hai.

Đang say sưa trò chuyện thì Giang Đào tới nơi. Nhác thấy anh, cô liền khoe:

- Anh tới đúng lúc thế, Nguyên Khải sắp công bố tin tốt lành của anh ấy và Phương Nghiên.

- Tin tốt lành?

Giang Đào thắc mắc hỏi, đoạn ngẩng đầu nhìn Tô Nguyên Khải và Phương Nghiên. Và ngay lập tức, anh sững sờ khi thấy Tô Nguyên Khải nắm tay Phương Nghiên. Đặt tay cô lên bàn, Tô Nguyên Khải phá lên cười. Anh quay sang nhìn Phương Nghiên rồi nói:

- Khỏi cần anh mất công tuyên bố, mấy đứa cũng thấy cả rồi.

- Không phải anh xấu hổ đấy chứ, quen nhau bao nhiêu năm rồi, quả thực chưa thấy anh mắc cỡ bao giờ.

Vừa nói, Trần Duyệt Nhiên vừa cười ngặt nghẽo, quay sang Giang Đào mới bảo:

- Coi như ông anh mình sau bao lâu bền chí chờ đợi, cuối cùng đã chiếm được trái tim Phương Nghiên.

Giang Đào không buồn lên tiếng. Anh ngước đầu, ánh mắt nhìn xoáy vào Phương Nghiên, dường như cô cũng đáp lại ánh mắt anh. Hai cái nhìn chạm nhau, nhưng chỉ một thoáng, cô đã nhanh chóng lảng tránh bằng nụ cười thẹn thùng, liếc chừng ba người, rồi bẽn lẽn cúi đầu.

Thấy cô e thẹn, Tô Nguyên Khải bèn lên tiếng:

- Em đừng chấp Duyệt Nhiên, nó quen thói xốc nổi, đừng cả nể nó mãi.

- Này Tô Nguyên Khải, sao anh lại bảo em quen thói xốc nổi.

Trần Duyệt Nhiên hẵng giọng, nhìn Phương Nghiên, buông lời oán hờn:

- Đấy chị xem, anh trai em bênh chị chưa kìa, đến phận làm em gái cũng bị cho ra rìa. Nhưng mà không sao, em có Giang Đào rồi.

Nói rồi, cô liền kéo tay anh, nép mình sang bên ấy.

Kệ cho Trần Duyệt Nhiên kéo tay mình, Giang Đào vẫn ngồi im như một pho tượng, ánh mắt xoáy vào Tô Nguyên Khải và Phương Nghiên. Anh mở lời:

- Ngày vui thế này, chúng ta phải uống rượu mừng chứ nhỉ?

Dứt lời, anh bèn gọi phục vụ mang rượu lên. Rót hai ly sánh đầy cho họ, một ly cho mình, rồi chưa đợi ai nói năng gì, anh đã nâng ly, chúc:

- Ly rượu này trước tiên tôi chúc mừng hai bạn.

Nói đoạn, anh liền ngửa cổ cạn sạch ly rượu chỉ bằng một hơi, liền đó đã rót thêm. Vừa nâng ly toan đổ rượu vào cổ họng, thì Trần Duyệt Nhiên ngăn lại, nhìn anh sửng sốt nói:

- Giang Đào, anh sao thế, cứ uống liền tù tì, uống rượu gì mà nhanh thế?

Giang Đào cười khan, gạt Trần Duyệt Nhiên ra mà rằng:

- Vui mà, đương nhiên phải uống rượu góp vui rồi.

Dứt lời, anh lại nốc cạn ly rượu trong tay.

Tô Nguyên Khải không màng khước từ, bèn ngửa cổ uống cạn ly mình, đoạn quay sang cầm ly của Phương Nghiên lên:

- Phương Nghiên không quen uống rượu, ly này để tôi đỡ hộ cô ấy vậy.

Nói là làm, anh liền nâng ly rượu trước mặt cô, dợm kề môi thì Giang Đào cất tiếng:

- Nguyên Khải, đây là rượu mừng, anh uống thay thế thì ra thể thống gì nữa.

Khi đó, ánh mắt Giang Đào vẫn bám lấy Phương Nghiên, cái nhìn của anh hằn vẻ khinh khỉnh, mỉa mai, và dường như còn muốn xét nét cô.

Đáp lại ánh mắt ấy, Phương Nghiên nhếch miệng cười, nói:

- Anh Giang nói quả là chí lý, lòng thành của anh, đích thân tôi phải nhận mới phải đạo.

Nhận lại ly rượu từ tay Nguyên Khải, cô nhanh chóng dốc cạn số rượu trong ly. Để anh thấy rõ, cô mới nói:

- Cảm ơn anh Giang đã chúc phúc cho chúng tôi.

Buổi tối trở về, bắt gặp Giang Đào đứng án ngữ trước cửa, Phương Nghiên ngơ ngẩn, nhưng chỉ một thoáng đã cất bước đi tiếp. Khi thấy cô về, ánh mắt anh đăm đăm nhìn cô bước về phía mình. Mái tóc hơi rối bởi làn gió lùa, con hẻm sâu hun hút chỉ lẻ loi mình cô, vẻ mong manh càng khắc sâu.

Dừng lại trước mặt anh, cô hỏi:

- Anh đến tìm em?

Giang Đào gật đầu rằng:

- Phải, tôi đến tìm em. Tôi muốn hỏi xem, vì sao em lại muốn lấy Tô Nguyên Khải.

Nghe anh hỏi, cô bèn ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thăm thẳm của anh, lòng ngổn ngang trăm mối, song cũng chỉ đáp:

- Cuộc đời dài lắm, rồi em cũng phải lấy ai đó, không thể lẻ bóng mãi được. Anh ấy có lòng thì em có ý.

Giang Đào nhếch môi cười, nửa suy tư. Hồi lâu mới nhìn cô hỏi:

- Phương Nghiên, tôi hỏi em lần cuối, vì sao năm xưa em lại không chịu ra ngoài gặp tôi? Cho tôi một lý do, bất kể là gì, chỉ cần em nói rõ, tôi sẽ tha thứ cho em.

Phương Nghiên nhìn vào đôi mắt sâu hun hút, ăm ắ


Insane