Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324925

Bình chọn: 7.5.00/10/492 lượt.

p những mong đợi thiết tha. Ngàn vạn điều muốn nói chực buột thành lời, nhưng nhìn lại gương mặt tuấn tú của anh, Phương Nghiên gắng đè nén những cồn cào trong tâm khảm, những gì muốn nói chẳng hề thốt ra. Cô chậm rãi lên tiếng:

- Giang Đào, đó là chuyện xa xưa lắm rồi. Hà tất anh phải canh cánh trong lòng. Bây giờ, em và anh sắp bước sang trang mới của cuộc đời, hãy để quá khứ chìm vào quên lãng.

- Quyên lãng.

Giang Đào thì thào lặp lại lời cô. Anh khẽ nhếch môi cười gần, tiếng cười mỗi lúc một vang, cho đến khi trước mặt nhập nhòa. Dời ánh mắt khỏi cô, anh quay phắt người bỏ đi.

Chiếc áo anh mặc căng phồng trong gió. Phương Nghiên không hiểu vì đâu mà mình lại có cảm giác cơ thể Giang Đào đang chấp chới bay lên, là bởi lệ chan hòa, hay bởi gió thổi thênh thang. Anh rảo chân mỗi lúc một nhanh, đến nỗi suýt ngã nhào bởi thứ gì đó vướng dưới đất, song cũng chẳng thể nào ngăn nổi bước chân anh. Anh vẫn lao đi phăm phăm, lẩn mình vào đêm đen thăm thẳm.

Chằng rõ mải miết đi được bao lâu, anh mới dừng bước, rút ra một điếu thuốc. Giang Đào không nhớ nổi điếu thuốc đầu tiên trong cuộc đời mình là tự bao giờ. Và tự khi nào, anh bắt đầu nghiện mùi thuốc lá. Thực ra không hẳn là thích, cái anh thích chỉ là cảm giác nắm một thứ gì đó trong tay, bởi thực sự, anh ghét để hai bàn tay mình trống trải.

Giang Đào trở nên nghiêm túc dồn tâm trí vào lễ cưới sắp diễn ra của mình và Trần Duyệt Nhiên. Anh chăm chút đến từng chi tiết một, đích thân anh bàn giao từng góc bài trí, từng món ăn, từng những khâu nhỏ nhặt với đại diện của phía công ty tổ chức sự kiện. Sự cầu kỳ của anh khiến Trần Duyệt Nhiên phải kinh ngạc đến nỗi phải thốt lên:

- Giang Đào, sao tự nhiên anh lại chuẩn bị lễ cưới cầu kỳ thế? Yêu cầu của anh còn cao hơn cả của em rồi đấy.

Nghe Trần Duyệt Nhiên thắc mắc, anh bèn cười trừ, mắt nhìn xa vắng, rất lâu sau mới đáp:

- Anh cầu kỳ như thế, em không vui à?

- Đương nhiên không phải thế rồi.

Trần Duyệt Nhiên nở nụ cười ngọt ngào, đoạn nói:

- Em chỉ thấy anh chăm chút như thế, phải nói là quá chăm chút, khiến em có cảm giác không giống thật cho lắm.

Đoạn cô khoác tay anh:

- Nhưng mà kệ là thật hay giả, em vẫn thấy hạnh phúc.

Ngừng một chốc, cô lại tiếp lời:

- Giang Đào, lấy anh là việc hạnh phúc nhất trong cuộc đời em.

Nói rồi, mắt cô bỗng rơm rớm, ánh mắt chan chứa yêu thương chân tình, song có vẻ hơi kiểu cách. Giang Đào không ngăn nổi cánh tay mình kéo cô vào lòng. Nhưng rồi đột nhiên, không hiểu vì đâu mà những ngày tháng có Phương Nghiên ở bên lại ùa về trong anh, ôi hạnh phúc, hụt hẫng, đắng cay. Và rồi con tim anh bỗng tràn dâng cảm giác chua chat, hòa lẫn trong âm thanh huyên náo của thế tục.

Hôn lễ mỗi lúc một gần kề, vậy mà cái cảm giác chênh vênh trong tim lại phủ trùm lên anh, mỗi ngày một xâm lấn. Bất kể anh có cố gắng ra sao, bận bịu đến mấy, thì nỗi chông chênh bám rễ nơi tâm khảm vẫn lì lợm không chịu tan biến. Để rồi đôi khi, anh lại có cảm tưởng nét phôi pha đang điểm bạc trên mái đầu xanh, dường như cuộc đời anh đã trôi qua.

Tầm tối, Giang Đào làm việc tới muộn, lúc rời khỏi văn phòng thì trời đã tối mịt, màn đêm lộng lẫy trải rộng nơi nơi. Anh để tài xế về trước, còn mình mình lững thứng bước xuống con phố vừa sáng đèn.

Những tòa cao ốc san sát nhấp nháy lên đèn. Vốn khoác lên mình lớp áo lạnh lùng vào ban ngày, nhưng khi màn đêm buông xuống, mấy toàn kiến trúc kia lại hiện ra với bao dáng vẻ khác lạ. Một ngọn đèn thắp sáng cũng là một viên đá quý được khảm nạm trong đêm. Muôn ánh đèn màu khiến khung cảnh thành phố thay da đổi thịt, khác hẳn hồi chiều. Bước chân người lại người qua dường như cũng chậm lại, không còn vẻ hổi hả tất bật như ban ngày. Thi thoảng cũng có vài đôi tình nhân mặt mày phơi phới lướt qua anh.

Giang Đào xách cặp công văn, gỡ một nút trên cổ áo sơ mi, lững thững thả bước trên con đường lộng lẫy ánh đèn. Rút thuốc lá và châm lửa, anh rít một hơi chậm rãi. Gió hiu hiu đùa tóc trên đỉnh đầu. Đốm đỏ trên điếu thuốc ánh lên lập lòe, xe cộ nườm nượp lướt qua, ánh đèn xe hắt vào người, chập chờn biến hóa. Nhưng anh cũng chỉ đứng đó, phì phà rít thuốc. Vẫn tư thế vươn mình thẳng tắp năm nào, nhưng lại toát lên nỗi buồn khôn tả, khiến anh cô đơn thấy rõ trong gió đêm.

Lơ đễnh bước vào quán rượu nhỏ, xem chừng khách khứa không đông. Giang Đào ngồi xuống một chỗ bất kỳ, gọi phục vụ mang rượu, một mình đăm chiêu thưởng thức. Nơi sân khấu chính giữa, có chàng thanh niên thì thào ngân nga bên cây đàn ghita, thi thoảng mới thu về vài tiếng vỗ tay lạc lõng. Song chàng không lấy làm bận lòng, vẫn say sưa hết bài này đến bài khác.

Giang Đào lặng lẽ dốc cạn mọi ly rượu bày ra trước mặt, men say mát rượi ngấm vào người, anh khẽ chau mày, vậy mà nỗi chua chat vẫn chất ngất trong lòng. Thành phố này rộng lớn biết bao, song lại không một nơi để đi, một hướng để về, những gì anh có chỉ là khoảng không chống chếnh trong tim.

Bấy giờ, có mấy người chắc là khách quen bước vào quán rượu, mang theo tiếng cười nói rộn ràng. Quán vốn yên ả bỗng trở nên sống động, nao nức. Giang Đào


pacman, rainbows, and roller s