Teya Salat
Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324900

Bình chọn: 9.5.00/10/490 lượt.

thầm một người, chắc anh cũng biết.

Tô Nguyên Khải gật đầum nhìn cô, đợi chờ câu chuyện sau đó.

- Người em thích, hơn em một khóa, cùng một mái trường đại học. Một lần đi lấy cơm, em hất văng hộp cơm của anh ấy. Lúc đó, em vẫn là cô nàng tiểu thư vô tâm vô tính, kiêu kỳ, xốc nổi, lại ngang bướng. Chẳng những không xin lỗi, mà còn mắng mỏ anh ấy. Khi đó, tuy anh ấy chỉ là một sinh viên nghèo, nhưng rất mực khẳng khái. Sau đó, bọn em cãi vã một trận to.

Kể đến đấy, cô liền bật cười, vẻ tươi tỉnh dịu dàng hiển hiện trên nét mặt, dường như cô đang quay lại thời kỳ đó. Ngưng ngang một lúc, cô mới kể tiếp:

- Sau này, vì muốn chống chế thầy cô, nên em tính bỏ tiền thuê anh ấy viết hộ một bài luận văn. Đương nhiên anh ấy từ chối thẳng thừng. Ngày ấy, e cần nộp bài gấp, nên chẳng mấy cân nhắc, cứ khóc lóc, nằn nỉ anh ấy rat ay giúp đỡ. Dần dà, bọn em trở nên thân quen. Sau đó thì yêu nhau. Ngày ấy, quả thực chúng em rất hạnh phúc.

- Nhưng ba em không đồng ý cho hai đứa yêu nhau. Ba em nói, anh ấy là người có tự trọng, không chịu quỵ lụy, cả nể ai bao giờ. Em theo anh ấy sẽ khổ nhiều hơn là sướng. Còn em, tất nhiên không thể chịu được khổ, kết cuộc sẽ chẳng tốt đẹp gì. Em bất chấp tất cả để đi theo anh ấy. Hai đứa kiên quyết phải ở bên nhau. Nhưng cũng bởi ba em can thiệp mà anh ấy không tìm được việc làm, trong khi vẫn phải chăm sóc em. Em của hồi đó còn dại khờ, không chịu được cuộc sống kham khổ, bao bức bối trong lòng đều trút sang anh ấy. Nhưng anh ấy chưa một lần cáu bẳn, mà luôn cố gắng đáp ứng mọi đòi hỏi của em. Đổi lại, chỉ cần em không ép anh ấy phải nghe theo ba mình.

- Chuyện sau đó, chắc anh cũng đoán ra. Em không làm được như đã hứa. Sau này, nhà em xảy ra một vài biến cố, anh ấy bỏ đi, và thành ra như bây giờ.

- Khi còn yêu nhau, chúng em không có tiền để ăn những thứ ngon lành, nên thường ghé quán bánh bao này. Chủ cũ của nó vốn là một đôi vợ chồng. Hồi đó, anh ấy không tìm được việc trong suốt một khoảng thời gian dài, bọn em vẫn thường đùa rằng, mình cũng phải mở một tiệm bánh bao.

Kể đến đó, gương mặt cô vẫn bình lặng, thần thái điềm nhiên, như thể đang kể chuyện của ai đó. Trái ngược với cô, Tô Nguyên Khải lại nghe lòng bùi ngùi, xót xa vô hạn. Anh cầm tay cô dịu dàng áp lên mặt mình, cốt mong cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay cô. Nhưng bàn tay nuột nà, mềm mại ấy lại mang theo hơi mát lạnh, áp lên gương mặt anh.

Phương Nghiên không vùng ra, để mặc anh nắm tay mình, hồi lâu cô mới ngần ngừ cất lời:

- Tô Nguyên Khải, người con trai ấy chính là Giang Đào.

Lời chưa dứt mà Tô Nguyên Khải đã lặng người bàng hoàng. Chẳng rõ là vì tính thật thà đến độ khó tin của Phương Nghiên hay bởi một nguyên nhân nào khác mà khiến anh thoảng thốt ra mặt, nhìn cô chẳng nói đặng nên lời. Vẻ sửng sốt lồ lộ trên gương mặt anh, và cả thứ cảm xúc nào đó khó để diễn tả.

- Ngạc nhiên lắm à? Nhưng sự thực đúng là vậy.

Phương Nghiên ngẩng đầu trông lên, để rồi hai ánh mắt giao nhau. Cái nhìn của anh chạm đến cặp mắt trầm tĩnh, chẳng hề gợn đục ấy. Đôi đồng tử phản chiếu bóng hình anh, một cặp mắt trong veo, khiến người ta không dám đối diện.

- Bây giờ anh đã tỏ tường cả rồi, anh phải cân nhắc thật kỹ xem, liệu có phải chuyện cưới em là một trò đùa hay không. Em cũng phải thú thật rằng, em vẫn còn nặng lòng với Giang Đào, mấy năm qua, thực tình em luôn nhớ tới anh ấy. Nhưng giờ, em cũng hiểu rằng, chúng em không thể quay về bên nhau được nữa.

- Vào lúc này, lý do chủ yếu khiến em đưa ra quyết định này là vì Giang Đào. Vì anh ấy đã quyết định buông xuôi để sống thanh thản. Giang Đào sống khổ sở bao năm qua, chính sự ruồng rẫy của em đã khiến anh ấy luôn giày vò bản thân mình, để rồi cả thể xác lẫn tâm hồn đều bị tổn thương nặng nề, rốt cuộc lại làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của anh ấy và Trần Duyệt Nhiên. Em biết những gì Duyệt Nhiên từng hy sinh vì Giang Đào, cô bé xứng đáng có được Giang Đào và tình yêu của anh ấy. Em hy vọng họ sẽ hạnh phúc bên nhau.

- Em biết mình lợi dụng tình cảm của anh như thế này là vô cùng ích kỷ, là không công bằng với anh, thế nên, anh đừng miễn cưỡng bản thân. Kể cả anh từ chối, không thèm đếm xỉa đến em, thì cũng là lẽ thường tình. Trong tim em, anh cũng như Nhã Lâm, là những người bạn hết mực quan tâm em. Nếu anh đồng ý, em cũng sẽ cố gắng hết sức mình, anh đối với em như thế nào, thì em cũng theo vậy. Em biết, có thể sẽ rất khó, bởi chúng mình chưa từng yêu nhau thực sự, chưa từng xuất hiện trong lứa xuân của nhau. Nhưng em sẵn sàng một lòng một dạ theo anh, chỉ cần anh không bỏ em, thì em sẽ mãi ở bên anh.

Nói xong một tràng, Phương Nghiên mới nhìn anh. Đôi mắt sáng long lanh như hai vì sao nổi giữa bầu trời đêm, điểm trên gương mặt ngây ngô măng sữa tựa bé thơ, khiến lòng anh khẽ nhói, dường như không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy. Bao nhiêu năm cuộc đời, trong số những người phụ nữ từng đến rồi từng đi, không thiếu những lần bèo nước tương phùng, mà chân tình say đắm cũng chả vắng. Nhưng chưa một ai trải lòng với anh chân thành thế. Anh thấy mình xao xuyến lay động, như