Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325432

Bình chọn: 8.5.00/10/543 lượt.

Sơn chỉ lặng lẽ quan sát anh. Nắng phủ trùm lên căn nhà như tòa lâu đài ở phía đối diện, vách kính hắt ra ánh sáng chói lóa, phản chiếu trên mặt bàn mà họ đang ngồi, nắng vàng óng ả nhảy nhót đong đưa.

Giang Đào về trường lúc trời đã sụp tối, khuôn mặt tê tái trong làn gió đêm, lòng chất chứa xiết bao hoang mang. Băng qua con đường dài trong trường, anh ngoái trông những tòa nhà dạy học mọc lên san sát, lướt qua căng-tin số Hai, vòng qua tòa nhà Tổng hợp, dừng chân trước ký túc xá của mình. Những ô cửa sổ liền kề sáng rực ánh đèn, áo quần phơi ngoài ban công phất phơ trong gió.

Không hiểu máy tính phòng nào đang cất cao lời ca:

Muốn dành tặng anh, bài ca anh hát

Sẵn đây tuổi trẻ như hoa

Xin đóa hoa bung mình nở rộ

Trổ lên năm tháng của em, cành lá của anh

Ai có thể thay thế em?

Sẵn đây thanh xuân, xin hãy dốc lòng yêu thương

Ơi người yêu dấu.

Mình hãy bên nhau trên con đường dài…

Không gian âm vang khúc nhạc trữ tình sâu lắng, ngân vọng lời ca uyển chuyển mượt mà.

Giang Đào đứng đó mà thần hồn ngẩn ngơ, bỗng sực nhớ tình cảnh hồi chiều, Phương Bỉnh Sơn tìm anh nói chuyện. Mắt vẫn nhìn chăm chú, bàn tay ông khẽ đẩy tấm thẻ ngân hàng và bản thỏa thuận về phía anh. Bên tai dường như hẵng vang vọng lời ông nói:

- Chỉ cần cậu chấp nhận những thứ này, tôi sẽ đồng ý cho phép cậu và Phương Nghiên yêu nhau. Đừng vì Phương Nghiên yêu cậu, mà bắt con bé phải bỏ cả tuổi xuân tươi đẹp của mình ra, để làm vật trang trí cho cuộc đời huyền thoại của cậu.

Giai điệu cứ mãi ngân nga, nghe du dương thấy rõ trong màn đêm thanh vắng. Ánh đèn hắt hiu không đủ soi tỏ nét mặt anh, chỉ thấy bóng hình anh rắn rỏi, đơn độc, thẫn thờ đứng đó. Mãi tới khi Phương Nghiên hớn hở chạy lại, vỗ vai anh:

- Giang Đào, cả chiều nay anh đi đâu thế? Em không thấy anh đâu, lo muốn chết.

Chất giọng cô tươi vui, ngây ngô như trẻ nhỏ. Trên gương mặt cô là vẻ phụng phịu đáng yêu, cùng ánh mất dạt dào biết bao âu yếm. Trước thần thái tươi tỉnh của cô, anh nghe lòng thêm ấm áp, nhưng cũng là lúc hạnh phúc lẫn niềm đau gọi nhau ùa về. Hai bàn tay anh áp lên má cô. Làn da Phương Nghiên mịn màng, trơn láng như trẻ nhỏ. Nhìn cô mà cảm xúc trong anh không sao nén được. Giang Đào vươn tay, ôm ghì cô vào lòng một cách mãnh liệt, dường như Phương Nghiên chính là điều không thể đánh mất trong cuộc đời anh. Tình cảm nồng nàn không từ ngữ nào có thể diễn tả như dòng suối rầm rì bắt nguồn từ Giang Đào, nhẹ nhàng lách vào trái tim Phương Nghiên.

Giang Đào là người từng trải, vui buồn ít khi thể hiện ra nét mặt. Nhận thấy sự khác thường của anh, Phương Nghiên bèn thỏ thẻ hỏi:

- Giang Đào, anh sao thế? Hay xảy ra chuyện gì rồi?

Thấy được nỗi bất an và sự quan tâm trong mắt cô, anh liền bật cười, lắc đầu nói:

- Không, là bởi nhớ em đó mà.

Phương Nghiên nghe mà lòng ngọt ngào như rót mật, cô mới nhoẻn cười thật tươi.

Cho đến về sau, Giang Đào vẫn cương quyết từ chối lời đề nghị của ba Phương Nghiên. Đối mặt với sự hăm dọa của ông, anh chỉ một mực im lặng, quật cường và kiên trì với sự quyết định của mình. Phương Bỉnh Sơn không lấy làm bất ngờ, dường như đây chính là kết quả mà ông dự đoán từ đầu. Ông chỉ nói đơn giản rằng:

- Giang Đào, tôi từng cho cậu cơ hội, nhưng chính cậu từ chối nó.

Trước một Phương Bỉnh Sơn oai phong, Giang Đào không hề tỏ ra sợ hãi:

- Tuy bác là cha của Phương Nghiên, nhưng chấp nhận cháu hay không, Phương Nghiên mới là người quyết định.

Phương Bỉnh Sơn ngẩng đầu, đánh giá lại chàng thanh niên trước mặt mình, người đã khiến con gái ông si mê như điếu đổ. Cậu ta có ánh nhìn cương nghị hiển hiện trên gương mặt ưa nhìn, một dáng vẻ đĩnh đạc, một tài hoa hơn người, cùng lòng tự trọng cao ngút ngàn. Đối diện với sự uy phong lẫm liệt của ông, cậu ta vẫn bướng bỉnh giữ vững nguyên tắc của mình. Có những khoảnh khắc, Phương Bỉnh Sơn thậm chí đã giật mình thoảng thốt nhìn vào Giang Đào. Bỗng đâu nhớ lại chính mình thời trai trẻ, nhớ lại dung nhan chưa từng tàn phai, mãi khắc ghi trong tim mình. Nhưng rất chóng vánh, Phương Bỉnh Sơn đã khôi phục dáng vẻ thường tình, chỉ vào Giang Đào mà nói:

- Bất kể phải dùng đến cách gì, tôi nhất định sẽ ngăn cản cậu và Phương Nghiên đến với nhau.

Dứt lời, Phương Bỉnh Sơn liền ngoảnh mặt bỏ đi. Khi tài xế đã đưa ông rời xa, Phương Bỉnh Sơn vẫn thấy Giang Đào đứng chôn chân tại chỗ. Từ góc độ đang ngồi, chàng trai trẻ đứng dưới nắng trong tư thế hiên ngang bất khuất như thu cả vào mắt ông. Phương Bỉnh Sơn đăm đăm dõi theo bóng dáng cậu ta qua gương chiếu hậu, mãi khi chiếc xe tăng tốc, bóng Giang Đào vuột khỏi tầm nhìn, ông mới ngã người xuống lưng ghế. Tự thâm tâm mình, ông dành cho Giang Đào một sự ngưỡng mộ, có thể không hẳn là ngưỡng mộ, mà chỉ bởi nỗi hoài niệm, hoài niệm năm tháng vụt trôi.

Ngày lại trôi đi, những tưởng song yên bể lặng, chẳng mấy mà Giang Đào sắp tốt nghiệp. Trong khi đa số bạn bè cùng khóa đều tìm được việc làm, thì chàng sinh viên ưu tú như Giang Đào lại bị khước từ hết lần này đến lần khác. Mọi sơ yếu lý lịch gửi đi chỉ như ném đá ao bèo, bặt vô âm tín. Dù có được


Snack's 1967