Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325514

Bình chọn: 8.00/10/551 lượt.

ng thiết nhìn ba thêm nữa, nói dứt lời, cô liền xô cửa đuổi theo anh.

Rời nhà Phương Nghiên, Giang Đào cắm cúi đi thẳng, nhục nhã ê chề cứ đeo bám anh. Đắng cay, bất lực ngốn ngấu tâm can anh, anh không hiểu nổi vì đâu cha Phương Nghiên lại khinh thường mình, có lẽ bởi anh nghèo, nên không đủ tư cách yêu người con gái như cô.

Rốt cuộc Phương Nghiên không bắt kịp anh, lòng thắc mắc không hiểu tại sao ba cô lại kịch liệt phản đối tình cảm giữa hai người, cô bèn bấm bụng quay về. Nghe tiếng mở cửa, Phương Bỉnh Sơn cũng chỉ ngẩng lên, liếc nhìn cô con gái, đoạn nhìn xuống tờ báo trên tay. Phương Nghiên hậm hực đứng ngoài cửa một lúc lâu, thái độ của ba đã đẩy cảm giác thất vọng trong cô lên tới cùng cực. Cô bèn phăm phăm lao tới, giật tờ báo trên tay ông xuống:

- Giang Đào có chỗ nào chưa phải, mà ba lại ghét anh ấy?

Điều chỉnh lại tư thế ngồi cho thoải mái, Phương Bỉnh Sơn mới ngước nhìn Phương Nghiên, thủng thỉnh nói:

- Cậu ta đủ tốt rồi nhưng hai đứa không hợp.

Nghe ông giải thích mà cô càng thêm bực bội lẫn hụt hẫng. Không kiềm chế nổi mình, cô đã gắt lên với ba mình:

- Tụi con không hợp ở chỗ nào, chẳng qua ba chê anh ấy nghèo thôi chứ gì?

Nghe con gái tức tối, Phương Bỉnh Sơn mới nhếch mép cười, vẻ sầu muộn hiện rõ trên gương mặt ông. Hồi lâu, ông mới dần bình tĩnh trở lại, nhìn Phương Nghiên nghiêm nghị nói:

- Phương Nghiên, bây giờ con hẵng nhỏ, nhiều việc chưa có được cái nhìn thấu đáo, nghèo cũng phân ra nhiều loại. Giang Đào không chỉ nghèo, mà còn nghèo cả về bản chất. Có thể đó là một đức tính vô cùng tốt đẹp nhưng con sẽ vất vả khi ở bên một người như thế.

Ngày đó Phương Nghiên chưa hiểu hết ý tứ của ông cụ, cũng không buồn cân nhắc kỹ càng, chỉ một mực bất bình, liền buột miệng nói:

- Cái con thích chính là bản chất của anh ấy, khổ thì khổ, con không sợ.

Chẳng thiết khuyên can thêm nữa, Phương Bỉnh Sơn bèn chắp tay ra sau lưng, bỏ lên gác. Được mấy bước chân, ông bất ngờ quay lại, bảo Phương Nghiên:

- Ba nói ba không đồng ý là không đồng ý, con nài mấy cũng vô ích.

Từ bé tới lớn, chưa bao giờ Phương Nghiên thấy ba mình gay gắt đến vậy. Tuy từng chứng kiến ông răn đe, mắng mỏ cấp dưới, nhưng bất luận uy nghiêm ra sao, cử chỉ của ông có vài phần đĩnh đạc. Còn với cô, tuy là hai ba con thường xuyên nhìn nhau tóe lửa, nhưng chung quy, ông vẫn là người cha nhân từ. Còn cái vẻ độc đoán, vô lý lần này thì đây là lần đầu. Nửa tấm tức nửa bực bội, Phương Nghiên mới hung hổ hét toáng lên:

- Con không phải là nhân viên của ba, kể cả ba bằng lòng hay không, con vẫn yêu anh ấy.

Dứt lời, cô quay phắt người, chạy một mạch ra cửa, bất chấp ba mình.

Giang Đào về tới ký túc xá, bạn bè cùng phòng cũng có mặt đông đủ. Một anh bạn đi ngang qua, thấy anh đang sửa soạn sơ yếu lý lịch, bèn nửa đùa nửa thật trêu rằng:

- Ơ Giang Đào, ông còn viết sơ yếu lý lịch làm gì nữa, yêu Phương Nghiên rồi, chả nhẽ công ty của ba người yêu lại không cho ông tha hồ chọn chỗ, việc gì phải tranh miếng cơm manh áo với mấy thằng làng nhàng như bọn này.

Thực ra, kể từ lúc yêu Phương Nghiên đến giờ, Giang Đào cũng từng nhận được những câu trêu đùa tương tự. Dù lấy làm khó chịu trong dạ nhưng bình thường anh cũng chỉ cười xòa cho qua, chẳng buồn để bụng. Thế mà chẳng hiểu cơn cớ nào mà bữa nay Giang Đào lại thấy ngứa tai trước những lời lẽ bỡn cợt kiểu đó, sự bực bội trong anh thật khó để diễn tả. Gã bạn vẫn đứng đó cười nói, còn Giang Đào đã vụt đứng dậy, gườm gườm nhìn gã. Bạn bè cùng phòng chứng kiến thái độ của anh, ai nấy đều ngớ ra, nhất loạt ngẩng đầu, nhìn anh vẻ thắc mắc. Gã bạn mới buông câu trêu chọc cũng nghệt mặt, vẻ sượng sùng nói:

- Ơ, sao đấy, đùa thôi mà cũng không được, lại tưởng thật à?

Giang Đào toan đáp trả, nhưng sau cùng chỉ ném cho gã bạn một cái lườm rồi từ từ ngồi xuống. Thấy Giang Đào làm vậy, gã kia càng thêm chưng hửng, mới hậm hực quay về giường mình, vừa đi vừa nói:

- Lại còn làm trò, chẳng qua vớ được đứa có tiêng chứ hay hớm gì? Đồ ghê gớm.

Nhìn gã bạn cùng phòng, Giang Đào cố gắng kìm nén cơn phẫn uất, cùng nỗi nôn nao trong dạ, bỏ ra ngoài ký túc xá. Sân trường đang bước vào thời khắc đẹp nhất trong năm, cành nối cành, cây liền cây, rợp trời bóng râm. Thảm cỏ ven đường rộ nở loài hoa không tên, nào xanh, nào hồng, nào vàng, li li như những viên đá quý lấp lánh sắc màu vương vãi trên cỏ. Nhân viên làm vườn miệt mài xếp những loài hoa rực rỡ muôn màu thành nhiều hình thù, tạo nên khuôn viên tráng lệ, lộng lẫy.

Dạo bước dưới sân trường thênh thang, nhìn từng tốp sinh viên thoăn thoắt băng qua người; còn anh lại đặt những bước chân vô định trên con đường đưa lối quanh co, râm mát rười rượi. Không biết đã thơ thẩn được bao lâu, chỉ khi thấm mệt, anh mới tìm một ghế trống bất kì ven đường, ngồi xuống nghỉ chân. Ngước trông những tòa nhà lấp ló sau tán cây như đan lồng vào nhau. Vầng dương soi mình trên kính cửa sổ xưa cũ, phản quang chói lòa.

Giang Đào thừ người ngồi đó, trông mặt trời tà tà ngả bóng về phía Tây. Mãi khi vòm không bừng ráng chiều, vẽ lên muôn màu rực rỡ, tựa bức tranh


Insane