hành thử mới sững sờ, rồi long ngóng hé vung nồi. Cuống quá, bèn quay sang hỏi Giang Đào:
- Anh bảo có cần thêm nước không?
Giang Đào bất lực lắc đầu:
- Không cần đâu, em đừng đậy vung, đợi chín rồi vớt ra là được, em nói thật đi, rốt cuộc em từng nấu mì chưa?
Nghe anh hỏi vậy, Phương Nghiên gật đầu mạnh dạn quả quyết, cô đáp:
- Em từng nấu rồi mà, em nấu mì ăn liền đó thôi.
Tiếp
Nghe câu trả lời của cô mà Giang Đào không biết nên cười hay nên giận, lòng trào lên vô vàn yêu thương khó nói thành lời. dường như chỉ trong thoáng chốc, trái tim anh đã nhũn mềm đến cực điểm.
Thực ra, sau cùng món mì vẫn nửa sống nửa chín, vón lại thành cục cứng nhắc. trứng bị Phương Nghiên quấy nát bét, cô cũng quên không cho gia vị, chỉ có mì và nước sôi. Nhưng nom điệu bộ của cô hoan hỉ bưng tô mì đến trước mặt anh, đôi mắt sáng ngời đầy mong đợi, nom chẳng khác nào một đứa nhỏ đã bỏ toàn bộ tâm huyết để lấy lòng người lớn. trên gương mặt ấy vẫn lấm tấm mồ hôi, dính bất mấy sợi tóc tơ.
Giang Đào ăn một miếng , tuy không ngon, nhưng lòng vẫn thoải mái đến lạ. tựa có cơn gió xuân mơn man, vầng dương chiếu rọi, tua ấm áp men theo đầu lưỡi lan xuống nơi tâm khảm, để rồi nảy sinh một cảm xúc vui vẻ khó tả bằng lời.
Không biết Phương Nghiên lấy đâu ra một bình rượu, rót ra hai ly nhỏ, bảo anh:
- Em nghe người ta nói, ngày sinh nhật ngoại trừ ăn mì ra, còn phải thêm ít rượu nữa, có vậy mới thiên trường địa cửu.
Nói rồi cô liền nâng cốc của mình, trao anh một cốc rượu khác, đoạn bảo:
- Mình phải uống một tí, chúng mình cũng cần thiên trường địa cửu.
Nhắc đến thiên trường địa cửu, chắc bởi e thẹn mà cô buông giọng nhỏ xuống., đôi gò má ửng hồng, dưới ánh đèn, lại tưởng bảo thạch phát quang long lanh. Đôi mắt to tròn sắc nét, đong đầy dịu dàng, trở nên xao lòng khôn tả.
Tình yêu trong anh thật khó nói nổi thành lời, cảm tưởng nhũn ra đến cực điểm. trước mặt Phương Nghiên , dường như anh sắp bị tan chảy. Anh năm lấy tay cô, nói:
- ừ, chúng mình cũng phải thiên trường địa cửu.
theo ý cô, anh nhận lấy cốc rượu, chạm nhẹ vào cốc của cô, đoạn bảo;
- cạn chén nào
nói rồi Giang Đào nâng cốc , dốc cạn
hai người phấn khởi ăn hết món mì, Giang Đào dọn dẹp bát đĩa sạch sẽ, ngó ra bên ngoài thấy sắc trời đã sụp tối, mới bịn rịn nói:
- trời tối rồi, anh phải về trường, vả lại, chốc nữa ba em sẽ về bây giờ.
Phương Nghiên kéo tay anh,
- đợi đã, ba em đi công tác rồi, hôm nay không về đâu. Mà em cũng chưa tặng quà sinh nhật cho anh cơ mà.
Vừa nói, Phương Nghiên vừa nhìn Giang Đào, đoạn thẹn thùng cúi đầu
Giang Đào nghe mà ấm lòng, anh kéo tay cô, thả nụ hôn trên môi rồi nói:
- anh đã ăn mì em làm rồi còn gì, em biết không? Anh từng này tuổi rồi mà lần đầu tiên trong đời có người trịnh trọng tổ chức sinh nhật cho anh, Dì và dượng cả ngày quần quật lo toan cuộc sống, thường thì sinh nhật qua rồi mới nhớ ra. Hiện giờ, anh cảm thấy rất vui.
Nghe GIang Đào tâm sự mà Phương Nghiên thấy xót xa quá, cô siết chặt tay vốn đang nắm tay cô, ngẩng đầu nhìn anh, nói:
- vậy sau này, hằng năm em tổ chức sinh nhật cho anh, nấu mì cho anh ăn được không?
Ánh mắt cô đong đầy thiết tha và chân thành, giây phút này soi bóng anh, tựa như đang nhìn ai đó trân quý nhất trong đời. vẻ thùy mị dịu dàng toát ra từ nơi khóe mắt đầu mày cô, từng chút một bao trùm lấy anh, đón nhận ánh mắt cô, lòng anh dâng trào một tình yêu cực hạn, cầm lòng không đặng bèn ôm cô vào lòng.
Dưới ánh đèn , hai người dường như không thiết mở lời, chỉ muốn có nhau trong vòng tay đến tận vĩnh hằng. ánh đèn leo lét rót xuống thân hình cả hai, như thể khảm lên họ một quầng hào quang. Thời gian cứ thế trôi đi, không rõ bao lâu Phương Nghiên dắt tay Giang Đào vào phòng mình.
Để anh ngồi xuống, cô mới nói:
- anh đợi em một lát, em đi lấy quà sinh nhật
nom cô ra vẻ bí mật, anh không nhịn được cười bảo:
- ừ
thấy anh đồng ý, Phương Nghiên liền nhanh nhảu chạy vào trong . Giang Đào ngồi chờ bên ngoài, tiện thể nhấc những món đò đặt trên bàn của Phương Nghiên, chỉ toàn những thứ linh tinh như vở viết, bút kí và cả những tranh cô vẽ quần áo. Bức ảnh bày trên bàn chụp hình một người phụ nữ trẻ, khuôn mặt đong đầy nét thiết tha trìu mến, đnag ôm Phương Nghiên hồi còn bé. Bức ảnh có vẻ cũ kĩ, xem ra đã nhiều năm trôi qua rồi.
giang Đào cầm bức ảnh trên tay, ngắm nghía một lúc. Phương Nghiên từng tâm sựm mẹ cô qua đời từ sớm. cũng bởi mẹ cô mất sớm, nên ba cô càng thêm yêu chiều con gái, và cũng bởi do quá yêu chiều, nên ông chỉ hận không thể ôm đồm giải quyết mọi việc thay cô, chỉ vậy mới khiến ông yên trí.
Giang Đào vuốt nhẹ bức ảnh, cẩn thận đặt về chỗ cũ, Chẳng hiểu Phương Nghiên làm gì trong phòng mà chỉ nghe tiếng sột sà sột soạt, đoạn nghĩ bụng cô vào đó cả buổi tối rồi mà chưa thấy ló mặt ra, anh mới cất tiếng gọi.:
- phương Nghiên, em làm gì trong đó thế? Sao chưa ra.
Nghe tiếng anh gọi, cô mới luýnh quýnh đáp lại:
- xong rồi, xong rồi, ra ngay đây, Anh đợi em một tí.
Thấy tiếng cô nửa gấp gáp nửa luống cuống, lại nghĩ tới gương mặt măng sữa thường ngày của cô, GIang Đà
