tay Giang Đào, trông theo cánh chim hỷ thước vừa vút qua, cô reo lên:
- chim hỷ Thước, Giang Đào ơi, anh nhìn kìa,c him hỷ thước đó.
Nghe giọng cô có hơi thở của niềm hân hoan phấn khởi, Giang Đào nhoẻn cười, trông theo hướng cô chỉ. Nắng xiên qua kẽ lá, đan thành từng vạt lấ p lánh màu ánh kim, chênh chao trong gió sớm.
Đi được một đoạn, Phương Nghiên bèn khựng lại, nhìn Giang Đào và hỏi:
- sao hôm nay anh lề mề thế? Không phải buổi chiều anh còn phải lên lớp à? Cứ chậm chạp thế này, e muộn đấy.
Nghe cô nói, GIang Đào chỉ đứng đó, lẳng lặng nhìn cô, không hé lời, mặt dần ửng đỏ, nom anh có vẻ là lạ, cô liền hỏi:
- anh bị sao thế?
- Anh nghe nói…
Giang Đào lí nhí cất tiếng, mặt đỏ tía tai, Phương Nghiên thêm sốt ruột, mới giục anh:
- Anh định nói gì mà cứ ấp a ấp úng thế, nói mau đi chứ.
- Anh nghe nói, sau lần đầu tiên, con gái không nên đi nhanh như thế, khong tốt cho cơ thể.
Nghe Giang Đào nói mà Phương Nghiên thoáng ngây người, cô ngẩng lên, thấy mặt mũi anh đỏ gay như quả cà chua, bấy giờ mới hiểu ý anh muốn nói là gì. Má cô cảm giác nóng bừng như đốt, thế mà lòng lại ngân lên một cảm giác ngọt ngào khó tả. Ngẫm lại chuyện tối qua, cô cũng thấy ngượng ngùng không biết noi sao cho phải. Song cũng chỉ bảo Giang Đào:
- Lại còn nghe nói, anh khai mau, anh nghe ai nói mấy chuyệ tầm bậy đó hả?
Chẳng ngờ tự nhiên Phương Nghiên hỏi câu đó, mà lại còn ráo riết như thế nhất định phải tra ra nguyên gốc rễ, anh bèn lúng túng đáp:
- Anh nghe Trịnh Chí Quân nói
Nghe anh trả lời, Phương Nghiên cố ý đanh mặt, rướn giọng nói:
- Giang Đào anh xem đấy, bọn anh suốt ngày bàn luận những chuyện gì gì thôi. Em cứ tưởng anh ngoan hiền lắm đấy, té ra rặt như nhau cả, chỉ chăm chăm nói mấy chuyện không lành mạnh này.
- Anh có nói đâu, tại mấy đứa nó hay xì xào ở kí túc xá, anh nghe vậy thôi
Thấy Phương Nghiên nói vậy, Giang Đào lập tức giở tính khí trẻ con. Xưa nay anh vốn kiệm lời, ít biểu cảm ra mặt, so với bạn bè đồng trang lứa, anh già dặn hơn họ rất nhiều. Bây giờ lại giận lẫy kiểu trẻ con, khiến Phương Nghiên có cảm giác thật khó nói, không hiểu là thương hay là gì nữa. Song cô vẫn giả vờ đanh mặt, đoạn vươn tay nhéo tai Giang Đào thật mạnh mấy cái, rồi bảo:
- Bây giờ anh là người của em rồi, sau này cấm qua lại với mấy tay đó nữa, nghe cũng cấm luôn, rõ chưa?
Thấy cô làm bộ hất cằm ra lệnh, chẳng khác nào một bà vợ đang quản thúc chồng, Giang Đào thầm có cảm giá vừa yêu vừa thương, liền cầm tay cô , đặt lên môi, hôn đánh chụt. Đoạn chậm rãi bỏ xuống anh nói:
- Phương Nghiên, anh có quà muốn tặng em
Dứt lời, Giang Đào bèn tháo chiếc khóa bằng ngọc trên cổ xuống:
- Anh luôn tự nhủ, phải tặng em thứ gì đó thật đặc biệt, thật quý giá, nhưng hiện giờ anh chưa đủ sức làm điều đó. Miếng ngọc này là do cha mẹ để lại cho anh, chắc cha mẹ muốn tặng anh nhân ngày tròn một năm. Bấy lâu nay anh luôn đeo bên mình, giờ tặng lại cho em.
Đó là miếng ngọc bích trong ngần, có màu xanh của nước hồ rất đẹp. Bởi vì anh đeo nó rát lâu, nên giờ đây miếng ngọc phát ra ánh sáng long lanh. Phương Nghiên ngắm nghía, lòng rung rung vô hạn bèn ngẩng đầu nhìn anh:
- Giang Đào, cái này quý giá quá. Đó là quà mà cha mẹ anh để lại cho anh, anh nên giữ bên mình.
Song Giang Đào chỉ nhoẻn miệng cười, đoạn vươn tay , giơ miếng ngọc ướm lên cổ Phương Nghiên:
- Phương Nghiên, anh muốn em biết rằng, trong trái tim anh, em là người quan trọng nhất. Cha mẹ đã rời xa anh, nhưng còn em, e chính là người anh yêu thương, trân trọng nhất trên đời.
Gió xuân lùa tay áo tung bay phần phật, nắng dần lên cao, buông mình trên những ngọn cây rầm rì, màu xanh bỗng trở nên dày dặn, lá cây như bôi lớp sáp, ánh lên loang loáng. Thi thoảng tiếng chim vọng ra từ cánh rừng, líu lo đưa xa, con đường dài chỉ hai bóng người vào lúc này càng trở nên yên tĩnh.
Bấy lâu nay Phương Nghiên luôn đep miếng ngọc trên người, dẫu sau đó họ chia tay, núi non cách trở, đại dương ngăn lối, vả cả quãng thời gian dài đằng đẵng phân cách, song Phương Nghiên vẫn không nỡ tháo xuống. Bao lần, trong màn đêm tĩnh mịch, cô không ngăn được mình vuốt ve nó, dường như trên miếng ngọc mang hơi ấm ấy vẫn còn mùi hương của anh. Còn cô, khi đeo nó bên mình, biết đâu cô sẽ kéo gần khoảng cách với anh.
Tiếp
Sau khi thôi việc, Phương Nghiên dành mọi tâm sức, chuẩn bị mở cửa hàng thời trang cùng Phó Nhã lâm. Số tiền mà Phó Nhã lâm hùn vốn lớn hơn dự kiến của cô rất nhiều, không ngờ số tích cóp của nàng lại nhiều đến vậy. Lúc nhận tiền Phương Nghiên cứ kinh ngạc mãi không thôi, dù công ty cũ khá ổn, bản thân Phó Nhã lâm cũng tận tụy cần mẫn, luôn được cấp trên đánh giá cao, nhưng số năm công tác có hạn, dành dụm được món tiền này quả là không đơn giản, Phương Nghiên hiếu kì hỏi:
- Nhiều thế này cơ à?
Dường như Phó Nhã lâm đã đoán trước câu hỏi, bèn cười bảo:
- Không ngờ chứ gì, ngày nào cũng bị bọn tư bản bắt làm trâu làm ngựa, mình nhịn ăn nhịn mặc , kiếm thêm bên ngoài, thì cũng phải để dành ra một tí chứ. Cũng bởi chúng mình nghèo, nên cứ nghĩ hai mươi vạn là to, thực ra đối với