Pair of Vintage Old School Fru
Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324660

Bình chọn: 9.5.00/10/466 lượt.

ại.

Phương Nghiên bèn hạ tầm nhìn xuống, bụng dạ rối ren bỗng dần tĩnh tâm trở lại. cô bững cốc nước trước mặt, nhấp một ngụm, thong thả đặt xuống, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Tô Nguyên Khải:

- Anh Tô, cảm ơn anh đã xem trọng em nên mới có nhận xét như thế, Nhưng em vẫn phải nói, bất kể anh thực tâm hay không, em không phải là người thích hợp để làm bạn anh,

Nghe Phương Nghiên từ chối, Tô Nguyên Khải chưa vội cất lời, vẻ mặt anh như muốn hỏi, “ Thật ư”. Phương Nghiên cũng không màng bận tâm vẻ phật ý trong cử chỉ của anh ta. Cô tiếp tục lời mình:

- Bởi vì trong lòng em có người khác mất rồi.

Nói rồi, Phương Nghiên liền cúi xuống. Bấy giờ sắc trời đã nhá nhem, quán cà phê lên đèn, không gian trầm bổng một bản nhạc không rõ tên, giọng ca nữ khàn khàn đượm bi thương, chậm rãi len lỏi từng ngóc ngách trong quán.

Tô Nguyên khải nhìn Phương Nghiên ở phía đối diện,. Dưới ánh đèn vàng, anh có thể thấy rõ bờ mi của cô đang khẻ rung rinh, như cánh bướm nhẹ đôi cánh bên đóa hoa. Bóng hình mảnh khảnh của cô đổ dài trên vách tường trong một góc tối, nó tỏ rõ sự cô đơn trơ trọi. Trái tim Tô Nguyên Khải bất chợt nhói lên, tưởng như anh đang hỏi Phương Nghiên, mà lại như dang vấn lòng mình. Gã đàn ông may mắn đó là ai?

Hành động của Tô Nguyên Khải gợi Phương Nghiên nhớ tới Giang Đào, đồng thời cũng ngẫm lại cái thời đã qua. Cô của ngày ấy, có lẽ cũng giống như Tô Nguyên Khải bây giờ, tuổi trẻ bồng bột, ngỡ tưởng chẳng điều gì là không thể. Với những thứ mình thích, cứ băm băm bổ bổ lao vào, bất chấp những điều còn bỡ ngỡ, bất chấp những mơ hồ, chỉ muốn được gần bên anh. Gần hơn nữa, gần thật gần, cứ tưởng ở gần là đã thuộc về nhau.

Cõ lẽ mọi tình yêu đích thực đều thế cả, vì yêu mà yêu, chân thật không nhuốm lấy nưa phần tạp chất.

Người đàn ông khiến cô xiêu lòng có khuôn mặt ưa nhìn. Dù chỉ khoác trên mình những bộ đồ hết sức bình thường, và đứng lẫn trong đám đông, thì anh vẫn ngời ngời tỏa sáng tựa vì sao. Biết bao lần, Phương Nghiên đứng ngoài hành lang lớp học, mong mỏi bóng anh, trông anh sải bước dưới sân trường, hoặc chạy lên thư viện, hoặc vào lớp học, hoặc xuống căng tin. Nắng tỏa trên người anh, hắt ra tia sáng lung linh, dát vàng. Hiển nhiên, anh không biết được điều đó, anh vẫn sải bước những bước chân dài nhanh thoăn thoắt, thi thoảng cũng ngẩng đầu lên, sắc diện hõa nhã, vẫn luôn tiến về phía trước. Phương Nghiên tin rằng, vẻ thờ ơ luôn thấy ở anh chỉ biểu hiện bên ngoài, còn bên trong, thực ra anh cũng sở hữu một trái tim bao dung, rất đỗi dịu dàng.

Sau lần từ chối Phương Nghiên GIang đào như bận bịu hơn cả trước đó. Anh lao đầu vào công việc với mọi sức lực có thể, bất kể là học hành hay đi làm gia sư. Muốn tìm anh, Phương Nghiên cũng phải trầy trật lắm mới được. thi thoảng, chạm mặt nhau, chưa đợi Phương Nghiên mở lời, Giang Đào đã tươi nét mặt, gật đầu rồi rảo chân bước đi gấp. dù Phương Nghiên gọi với theo, song chẳng níu được bước chân anh.

Và cứ thế thời gian trôi đì, cho đến kì nghỉ đông, Giang đào không về nhà, thực ra, Giang Đào chưa từng về nhà vào kì nghỉ đông. Một là để tiết kiệm, bởi nhà anh cách Bắc Kinh rất xa, tiền đi về đối với anh mà nói không phải con số nhỏ, hai là thời gian nghỉ khá dài và tự do, nên anh có thể đi làm, kiếm ít tiền trang trải.

Hôm ấy là ngày hai mươi ba tháng Chạp, Giang Đào vừa xong công việc gia sư và rời nhà học sinh, gần hai tiếng liên tục giảng bài khiến anh vừa mệt mỏi vừa oải. ra khỏi tiểu khu, Giang Đào bất giác thở dài thườn thượt, rồi mới chợt nhận ra hơi ẩm ướt đậu trên da mặt. Không biết tự lúc nào, trời lất phất tuyết rơi, chắc cũng được một lúc rồi, đủ để phủ lên mặt đường một lớp tuyết mỏng. Trời đã sập tối, chắc bởi tết Ông táo nên khách bộ hành và xe cộ qua lại hơn hẳn mọi ngày, chỉ có ánh đèn trắng hai ven đường lặng lẽ rọi xuống nền đường.

Ngẩng đầu ngắm tuyết phủ ngợp trời, Giang Đào chìa tay đón vài bông tuyết đậu xuống tay mình, chẳng mấy chốc đã tan thành giọt nước đọng trong lòng bàn tay. Lau tay vào quần áo, anh dời bước chân chưa được bao lâu, Giang Đào đã thấy một bóng hình quen thuộc xuất hiện trước măt. Trời lạnh khiến cô thở ra rừng đợt khói trắng, chân giậm liên hồi. đôi cánh tay ôm trước ngực. dường như đang ôm khư khư thứ gì. Tuyết phủ lên người cô, tóc cô một lớp mỏng, có lẽ cô đã đứng đợi được một lúc. Nhìn từ chốn xa, cô chỉ như một chấm đen nho nhỏ đang nhảy loi choi trên nền tuyết.

Giang Đào bèn rảo chân nhah hơn, kinh ngạc hỏi:

- Phương Nghiên, bạn làm gì ở đay thế này?

Nghe tiếng anh hỏi, Phương Nghiên liền hớn hở quay đầu lại, nhìn anh chúm chím cười, Cô hỏi:

- Anh đã dạy xong chưa?

Giang Đào gật đầu, miệng vẫn hỏi:

- Bạn ở đây làm gì vậy?

Phương Nghiên nhoẻn miệng cười, chìa cặp lồng đang ôm trong lòng, rồi bảo:

- Bánh cảo cho anh đấy, anh tranh thủ ăn cho nóng. Hôm nay sắp bước sang năm mới, tất phải ăn bánh cảo.

Nụ cười trên gương mặt cô có vẻ gì đó ngây ngô như trẻ con. Má và chop mũi ửng đỏ vì buốt giá, nhưng đôi mắt lại long lanh, khấp khởi một niềm hy vọng lớn lap, được điểm tô bằng nụ cười tươi rói.