Snack's 1967
Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324695

Bình chọn: 7.00/10/469 lượt.

một đông, hai cô gái chỉ tập trung ăn uống, không nói với nhau được mấy câu.

Phương Nghiên không ngờ rằng mình sẽ gặp lại người đàn ông cầm tập vẽ của mình vào chiều nọ. Hôm đó, cũng vào tầm tan ca, Trần Duyệt Nhiên hẹn cô xuống quán cà phê dưới lầu đợi, bảo có chuyện cực kì quan trọng. Chưa để Phương Nghiên nói trọn câu, Trần Duyệt nhiên đã nhanh tay cúp máy.

Phương Nghiên đành xuống đó đợi Trần Duyệt Nhiên, Quán cà phê bài trí đơn giản, theo phong cách thương gia điển hình, bàn ghế đẹp, màu gỗ, xếp liền nhau. Phương Nghiên ngồi cạnh tấm vách kính trong suốt quay ra đường, ngắm dòng người qua lại, Đang lúc thất thần, bỗng nghe một giọng nói mừng rỡ thốt lên bên tai:

- Anh nói mình sẽ gặp lại nhau mà,quả nhiên là thế.

Phương Nghiên quay ra, nghệt mặt nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt. Lòng tự hỏi phải chăng mình quen anh ta.

- Em không nhớ anh à?

Tuy hỏi vậy, song dường như anh không tin Phương Nghiên quên mình. Thậm chí còn nghi ngờ hỏi thêm:

- Em không nhớ anh thật à? Nhẽ nào lại vậy? anh đẹp trai sáng láng thế mà. Em nhớ kĩ xem

Nhìn vẻ sầu não nửa đùa nửa thật của anh, cộng thêm nụ cười đang dần lan rộng khiến Phương Nghiên càng thêm áy náy. Cô bèn cười trừ gượng bảo:

- Hôm đó cũng tầm này, em ngồi vẽ quần áo.

Vừa nói, anh ta vừa làm động tác vẽ vời. Vẻ mặt Phương Nghiên như sực tỉnh, cuối cùng cô đã nhớ ra, bèn mỉm cười bảo:

- Tình cờ thật

Anh ta không nói gì thêm, chỉ nhếch miệng cười, nhìn cô ra chiều thần bí. Cả hai chưa kịp mở lời, bỗng nghe tiếng Trần Duyệt Nhiên vọng lại:

- Á, chết thật , em xin lỗi, chỉ tại tắc đường.

Lời chưa dứt, cô đã trợn to mắt, ngạc nhiên nhìn Phương Nghiên và người đàn ông kia. Đoạn trỏ vào anh ta mà hỏi Phương Nghiên, :

- Chị, hai người quen nhau à?

Người kia lập tức tranh lời, không để Phương Nghiên kịp đáp:

- Đây là bí mật không thể tiết lộ

Vừa nói, vừa đưa hai tau làm động tác suỵt với Phương Nghiên, vẻ thì lém lỉnh và đắc chí, khiến cô không nén được cười.

Trần Duyệt Nhiên nhìn họ bằng ánh mắt nghi ngờ, rồi ném cho anh ta một cái lườm:

- Đúng là anh, Tô Nguyên Khải, cứ nhìn thấy con gái đẹp là sáng mắt bắt chuyện.

Nói đoạn, liền quay sang Phương Nghiên:

- Ông ấy không trêu chị chứ? Ông này chúa đời tự kiêu, chị đừng chấp

Phương Nghiên mỉm cười lắc đầu, rồi mới nỏi:

- Bạn tìm mình có chuyện gì thế?

- Là thế này chị ạ.

Trần Duyệt Nhiên chỉ vào người đàn ông vẫn còn nấn ná kia:

- Đây là Tô Nguyên Khải, anh họ em, cũng vừa hồi hương chưa được bao lâu,n hờ em giới thiệu bạn bè để làm quen. Thoạt đầu chưa kịp nói rõ với chị, chủ yếu sợ chị biết rồi, lại không muốn đến.

Trần Duyệt Nhiên làm vẻ nửa áy náy, nửa nũng nịu với Phương nghiên rồi tiếp tục phân trần:

- Chị, em làm thế này, chị không giận chứ. Tại em mến chị thực lòng, nghĩ đi nghĩ lại, em vẫn thấy chị là tuyệt vời nhất đấy.

Thì ra trần Duyệt Nhiên hẹn mình ra đây vì chuyện này, Phương Nghiên thấy khá bất ngờ. Nom điệu bộ cô bé, cô không đành lòng trách cứ, bèn mỉm cười lắc đầu. Thấy Phương Nghiên lắc đầu, Trần Duyệt Nhiên tức thì phấn chấn hẳn lên, đoạn bảo:

- Em biết chị không giận em à.

Cô bé nhanh nhảu quay sang dặn dò Tô Nguyên Khải:

- Bây giờ nhiệm vụ của em đã hoàn thành rồi, đến lúc phải rút lui thôi. Anh đừng có mà bắt nạt Phương Nghiên, bằng không em giận cho coi.

Dặn dò xong, cô bé bèn đứng dậy đi ngay. Phương Nghiên gọi thì cô bé chỉ cười giả lả, nhất quyết không chịu ở lại. Phương Nghiên ngồi đó, vẻ bối rối nhìn Tô Nguyên Khải. Đang đắn đo không biết mở lởi như thế nào, bỗng nghe anh ta nói:

- Chúng mình đúng là có duyên.

Ánh mắt anh ta hòa nhã, thoáng tia khôi hài, cái nhìn như xoáy vào cô

Nhìn Tô Nguyên Khải ngồi đối diện, Phương Nghiên nói:

- Anh Tô ạ, tính khí Trần Duyệt Nhiên vốn vô tư, Em chắc chắn mình không phải người bạn thích hợp mà anh muốn làm quen, nên em không muốn làm nhỡ nhàng thời gian của anh.

Nghe Phương Nghiên nói, Tô Nguyên Khải mới phì cười, bảo:

- Vậy em cảm thấy anh thích hợp với người bạn như thế nào?

Câu hỏi của anh khiến cô ngượng ngùng , mặt thoáng đỏ, môi mấp máy song không thốt được nên lời. Trái lại, Tô Nguyên Khải hoàn toàn không hề bận tâm , anh ta bưng tách cà phê , thong thả nhấp môi, rồi bảo:

- Hay em nghĩ anh chỉ muốn tìm bạn gái để giết thời gian, hoặc cho đỡ cô đơn?

Sự thẳng thắn của anh quả thực làm Phương Nghiên bất ngờ, cô càng trở nên bối rối, nhìn Tô Nguyên Khải mà không biết phải nói làm sao, Tô Nguyên Khải cười vô tư, nhún vai nói:

- Em nghĩ đúng đấy, thoạt đầu hoặc nói cách khác thì từ xưa tới nay, anh luôn như thế. Nhưng mà…

đang nói, bỗng anh ta dừng lại để nhìn Phương Nghiên, vẻ cười cợt dần tắt lịm. Khi nhìn cô, cặp mắt đẹp trở nên xa vắng. Được một lúc, anh ta mới chậm rãi lên tiếng.

- Nhưng bây giờ anh đổi ý rồi, bởi vì anh quen được một cô vô cùng tuyệt vời , khiên anh sẵn sàng trở nên nghiêm túc.

Phương Nghiên thoáng sững sờ. Cô ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông đẹp trai trước mặt. Đáp lại cái nhìn của cô, Tô Nguyên Khải không hề tránh né. Trong ánh mắt trân trối của cô, anh ta càng tỏ ra ung dung tự t