được nữa. Đồ tư bản đáng ghét…
Kính Thiên bị bộ dáng ngang ngược của cô bé chọc vào mắt thì hậm hực “
Bên B nếu tự ý bỏ việc sẽ phải chịu phạt gấp đôi số tiền ban đầu. Sao
hả? Có muốn tôi lôi ra cho xem lại không?”.
Nói rồi anh cười rõ tươi, khoanh tay khiêu khích cô. Doãn An An ngu
ngốc kia, anh mới chỉ cho cô nhóc đó ăn một bữa thịnh soạn là liền quên
hết mọi thứ, vội ký ngay vào tờ giấy kia, thậm chí chẳng buồn đọc qua
bản hợp đồng lấy một từ. haha…
An An ngớ người nhìn chăm chăm tờ giấy anh dán trên mặt mình, dẩu môi bất mãn “ Cái này không đúng. Chú lừa cháu”
“Ai thèm lừa….Chữ ký của em vẫn còn tươi rói đây nè. Nhìn kỹ đi” Kính Thiên bộ dáng trẻ con vô cùng
An An nhìn cái dáng công tử trêu ngươi của anh, không có cách nào cắn chết anh cho rồi...
“ Chú này…. Tôi đâu có nói sẽ nghỉ việc. Vậy nên tôi không có nghĩa vụ
phải trả gấp đôi cho chú. Haha” bị chơi xấu, An An quẫn bách nói liều.
Cô bé sung sướng nhìn anh…..
“em…”
“ Hôm nay tôi đã lau 3 lần rồi. Tôi sẽ không làm nữa” An An tỏ thái độ
bất cần đời ngồi phịch một cái xuống cái ghế bên cạnh….Muốn khi dễ cô a? Hứa Kính Thiên phải để xem anh có bản lĩnh ngồi đo ghế cùng tôi không
đã? Hừ
Hứa Kính Thiên nhìn thái độ coi thường của cô nhóc thì há hốc mồm, trừng mắt nhìn cô cảnh cáo “ Doãn An An, em có biết mình đang phạm phải một
sai lầm rất lớn không hả? Mau đứng lên cho tôi”
“ Không đứng” An An với tay lấy tờ báo trên bàn, giả bộ không thèm để ý đến lời nói của anh…
Gì đây??? Lại còn đọc báo nữa cơ đấy? Cô ta là chủ hay anh là chủ cái
nhà này đây? Hứa Kính Thiên điên tiết lên, anh đâu có thể để một cô
nhóc 17 tuổi đè cổ mình. Anh tức giận giật phăng tờ báo trên tay cô, xấu xa nói “An An, em hình như không thích làm việc để trả nợ. Vậy không
bằng em lấy thân….”
Lời nói ám muội ngân dài ra… khuôn mặt điển trai không một chút đứng đắn tiến sát đến khuôn mặt trắng hồng kia…
An An đang cười hả hê trong bụng bỗng chốc liền trở lên cứng ngắc, trừng trừng hai mắt dưới thế tấn công bất ngờ của anh, miệng lắp bắp
“chú…chú…định…làm…”
“Thế nào??? sợ rồi sao?” Kính Thiên cười gian, ánh mắt đẹp nhìn chằm chằm gương mặt đỏ như mặt trời kia
“chú…đừng…có làm…bừa…cháu..chưa đủ 18…tuổi “ An An sợ hãi, vội ôm lấy ngực, thanh âm run rẩy
Kính Thiên nhìn hành động mắc cỡ của cô thì cười phá lên “Nhóc…em đang nghĩ tôi….haha”
“Vậy không phải chú…chú muốn….” An An xấu hổ, thẹn đến đỏ mặt bừng bừng. ngay lúc này cô ước gì có cái lỗ chui xuống cho rồi. xấu hổ quá đi mất…
“haha….Doãn An An, không ngờ em ít tuổi vậy mà đầu óc không trong sáng tý nào…haha”
An An giận tím mặt lại, không nghĩ anh ta lại dùng cách này để chọc cô.
Cô bé hậm hực đẩy mạnh anh ra, định cho anh vài chiêu võ mình vừa học….
“aaa”
Nhưng người thì chẳng thấy bị hất ra, ngược lại còn khiến cả thân anh
ngã trên người cô. Giờ thì không chỉ có mặt chạm mặt mà ngay cả người
anh cũng dính vào cô như keo vậy….
Môi anh bất ngờ chạm nhẹ vào bờ môi non mềm của cô…
Bốn mắt trợn tròn nhìn nhau trong gang tấc…..
Bọn Họ vì quá bất ngờ với loại tình huống không lường trước này, cứ thế nằm đó không cử động….
5 giây
10 giây
15 giây
“aaa” An An kinh hoàng thét lên, tim đập thình thịch. Gì thế này, anh ta giám hôn cô khi chưa có sự cho phép a..ô…ô…??? Ôi không, nụ hôn đầu đời của cô sao có thể bị anh cướp đoạt một cách trắng trợn vậy chứ…
Kính Thiên cũng mắc cỡ không kém gì cô. Đây không phải là lần đầu tiên
anh hôn phái nữ. Thậm chí những việc xa hơn cả cái hôn bình thường này
anh cũng đã trải qua vô số lần…nhưng chỉ là….anh thấy có cái gì khác
khác khi môi anh tiếp xúc cùng môi cô….
Kính Thiên lắc lắc cái đầu, cố giúp chính mình không bị ảo giác nhất
thời, ho nhẹ mấy cái, sắng giọng “ khụ…làm gì mà thét giữ vậy, chỉ là
hôn thôi mà”
“chú…chú..ô…ô….đây là nụ hôn đầu của cháu mà…huhu” An An bộ dạng trẻ con bắt đền, khóc rống lên
Kính Thiên phát hoảng khi nhìn thấy cô khóc ầm ĩ, đây là nụ hôn đầu của
cô.Trong một thời khắc anh bỗng dưng thấy nao nao rồi lại thấy gì đó
hơi vui vui trong lòng, vội lấy giấy ăn, ôn nhu lau đi nước mắt trên
khuôn mặt phụng phịu đang làm hờn kia, lúng ta lung túng không biết dỗ
dành kiểu gì “ An An…. làm ơn khóc bé thôi…hàng xóm sẽ nghe hết bây giờ”
“huhu” lại khóc to hơn
“bà nội” ơi…em sao lại….ai..ai..được rồi, tôi đền là được chứ gì, làm ơn đừng khóc to vậy a?” Kính Thiên giở khóc giở cười, ra sức dỗ dành “
đứa con gái bé bỏng”
“ực…ực…đền…chú đền bằng cách nào?...ực…nụ hôn đầu của cháu bị chú cướp rồi mà….huhu” tiếp tục khóc to hơn trước
Kính Thiên nghe tiếng khóc oang oang của cô liền bịt ngay hai lỗ tai lại, thảm thiết kêu oan “ tôi cướp của em lúc nào? Là em….”
“òa…òa…” lần này thì anh có bịt mười cái tay cũng không ngăn nổi tiếng khóc giết heo của cô bé “chú là kẻ cướp, kẻ xấu …huhu”
“a…a…tôi xấu, tôi là kẻ cướp…thế đã được chưa? Nín đi nào…” Kính Thiên
đành chịu thua, xuống nước… “nhóc…em nín đi…nín đi nha…tôi sẽ đền,sẽ đền mà?”
An An nghe thế mới chịu dừng lại. Chớp chớp hai mắt đẫm lệ, nghi hoặc nhìn anh xác định lại “thật ạ?