n thấy cô phải đau lòng…..
“huhu….” Hải Lam không thể giáng chịu hơn nữa, cô dần lịm đi trong vòng tay anh ấm áp của anh.
“Lam…em sao vậy? Tình dậy đi em…Lam…bác sỹ đâu???” Minh Phong hoảng hốt bế cô lên chạy vào phòng cấp cứu….
…………..
“Nguyệt Lan, Trịnh Vũ Minh xem ra không còn trụ được bao lâu nữa. Bước
tiếp theo cô định thế nào???” người đàn ông mặc áo đen bị che khuất bởi
bóng tối nhưng cũng có thể nhìn thấy được trên cổ anh ta có một vệt sẹo
lồi đang dùng giọng trầm thấp, vô cảm nói với đối phương.
“Nhanh vậy sao??? Tôi lại muốn ông ta sống thêm vài ngày nữa để nếm mùi
vị con gái mình bị Doãn Minh Phong bỏ rơi, nếm cái cảm giác mất cửa mất
nhà là thế nào. Haha..” Khuôn mặt Lâm Nguyệt Lan nở nụ cười khinh bỉ
cùng đểu giả khi nói đến kẻ thù. Cô ta đợi ngày này đã lâu lắm rồi, đây
là thời cơ để cô ta trả thù. Mọi thứ sẽ phải thuộc về cô ta kể cả Doãn
Minh Phong. Haha…
Người đàn ông áo đen dựa vào chút ánh sáng nhỏ nhoi từ cửa hắt vào mà
nhìn Lâm Nguyệt Lan. Hắn ta không ngờ trên đời lại có người đàn bà máu
lạnh và nham hiểm đến vậy. Ánh mắt cô ta quá ư là vô cảm, cả người đâu
đâu cũng tản ra mùi hận thù, chết chóc. Hắn – một bố già khét tiếng xã
hội đen cũng phái cúi đầu một tấc nể phục người đàn bà trước mặt này …
“Vậy được. Tôi sẽ lo toàn bộ bên phía Trịnh Vũ Minh. Còn bên Doãn Minh
Phong cô hãy tự giải quyết đi” người đàn ông áo đen dường như có vẻ khá
chuyên nghiệp trong những việc như thế này
“được. có gì báo ngay cho tôi”
“ok. Vậy tạm biệt” động tác anh ta nhanh và chuẩn như một điệp viên tình báo CIA.
Ông Minh Long thở dài than ngắn từ
ngày hôm qua đến giờ sau khi đọc xong tin tức báo đăng về ông Trịnh Vũ
Minh. Haiz…rốt cục là đang xảy ra cái gì đây…sao bạn ông lại thành ra
như vậy?. Đọc những chứng cứ bên cảnh sát đưa ra trên báo ông muốn không tin cũng không được. Một con người nhìn đôn hậu, nhân từ là thế lại
làm ra những việc tày trời như vậy…tội tham ô ông còn có thể chấp nhận
được. Trong làm ăn thì khó tránh khỏi những việc đó…Nhưng còn giết người thì cho đến giờ ông vẫn không giám tin là bạn ông làm cái việc đáng
ghê tởm đó. Thế mới thấy hết được ma lực của đồng tiền đáng sợ làm sao….
………….
“tiểu thư cô tìm ai???” ông Lý kính cẩn hỏi cô gái đang đứng ngoài cổng.
“Đây có phải biệt thự Doãn gia không ạ. Bác làm ơn báo gúp con với ông
Doãn Minh Long, có Lâm Nguyệt Lan từ Anh mới trở về đến chơi ạ.” không
giống với vẻ bề ngoài đanh đá, xảo quyệt, hôm nay Lâm Nguyệt Lan ăn mặc
rất kìn đáo và lịch sự. Khuôn mặt chỉ một lớp phấn nhẹ làm cô ta trở
lên thực thánh thiện như đức mẹ đồng trinh Maria. Giọng nói trong trẻo
ngọt ngào khó có người nào lại nhỡ nhẫn tâm từ chối lời thỉnh cầu của cô ta.
“Cô chờ một lát, tôi vào báo ngay” ông Lý quả nhiên trúng độc dược mãn tính trước cử chỉ thơ ngây của Lâm Nguyệt Lan
Lát sau
“cô Lâm, mời cô vào, ông bà chủ đang chờ cô ở phòng khách. Để tôi dẫn cô. Mời cô” ông rất hào hiệp dẫn đường cô ta.
Lâm Nguyệt Lan miễn phí một nở nụ cười thánh nữ với ông quản gia "con cám ớn bác ạ"
……………
“Nguyệt Lan đấy à. Chà chà để bác xem con nào…Trông con càng ngày càng
xinh lên đấy.” bà Như Ý vui mừng khi Lâm Nguyệt Lan vừa về nước đã đến
thăm ông bà. Con bé quả nhiên là người có học, rất biết quan tâm đến
người khác. Lúc trước còn ở bên Anh, Minh Phong có một hai lần dẫn Lâm
Nguyệt Lan về nhà ăn cơm nên ông bà Doãn hẳn là không quên cô ta…Trong
ấn tượng của ông bà Doãn thì Lâm Nguyệt Lan không chỉ là một cô gái học
giỏi, thông minh mà còn rất đoan trang, lễ phép. Hồi đó ông bà cứ nghĩ
là hai đứa sau khi học xong sẽ kết hôn nhưng không hiểu sao lại đùng một cái chia tay …và bà chỉ nghe loáng thoáng Lâm Nguyệt Lan đã kết hôn
với một người đàn ông ngoại quốc rồi định cư hẳn bên đó luôn…
“dạ, con chào hai bác. ..Bác…bác lại đùa con rồi..” Lâm Nguyệt Lan thẹn
thùng, đưa tay vén mấy cộng tóc qua mang tai, nhìn thì không người nào
dám bảo cô ta là người thâm hiểm…..
“haha…con bé này vẫn vậy, chẳng thay đổi gì cả…nào ngồi xuống đây đi con” ông Minh Long nhiệt tình chào đón Lâm Nguyệt Lan
“dạ, con cảm ơn bác. Con có chút quà nhỏ biếu hai bác. Mong hai bác đừng chê cười ạ” lễ phép, rất lễ phép là đằng khác.
“con bé này thật là…đến thăm hai bác là quý hóa lắm rồi, lại còn bày đặt quà các làm gì????Vậy cho bác xin…con khách sáo làm hai bác ngại quá”
bà Như Ý đánh yêu lên cánh tay Lâm Nguyệt Lan rồi nhận lấy món quà của
cô ta đưa cho ông Long.
“dạ không có gì mà bác….hai bác dạo này vẫn khỏe chứ ạ???”
“uh. Hai bác vẫn khỏe. Thế còn con???"
Ba người - Doãn Minh Long, Diệp Như Ý, Lâm Nguyệt Lan cứ ngồi đó cười haha ôn lại chuyện cũ…..
……….
Bệnh viện
“Lam…em tỉnh rồi…em làm anh lo lắm có biết không” Minh Phong cầm bàn tay gầy xanh xao của Hải Lam áp lên đôi môi anh để anh truyền hơi ấm cho
cô. Ánh mắt anh hiện lên vô vàn sự sung sướng khi cô tỉnh lại. Anh đã
thức một ngày một đêm, không ăn không uống chỉ để bên cạnh cô. Anh sợ
chỉ cần anh rời đây nửa phút mà Hải Lam tỉnh dậy không thấy anh sẽ rất
đau lòng….
“ba em sao rồi an