cho “vợ yêu”
“a lô…ai đấy ạ?” Hải Lam không nhìn điện thoại thuận tay ấn nút nghe
“xem ra mới xa nhau có hơn tuần mà em quên mất chồng mình rồi sao vợ yêu???” Minh Phong lúc đầu nghe cô hỏi ai thì đâm ra tức nhưng cố nhịn mà châm chọc cô.
“có chuyện gì anh nói đi đừng vòng vo nhiều lời” hứ bây giờ mới thèm gọi cho cô lại còn trách cô chứ. Anh ta đúng là đồ máu lạnh không tình cảm mà.
“ai làm gì em mà em lại hậm hực chút giận lên anh vậy? Nói xem là thằng khốn nào, anh sẽ giúp em bẻ gãy cổ hắn ra” anh không biết tại sao mỗi lần nghe giọng hờn dỗi của cô là lại vui vui trong lòng. Rất muốn được nhìn khuôn mặt phụng phịu đáng yêu kia….
“vậy thì anh tự bẻ gãy cổ mình đi”
“HAHA” anh ôm bụng cười nghiên ngả. Thực sự anh không sai lầm khi gọi cho cô. Cô đúng là đã làm anh thấy thoải mái hơn suốt mấy ngày qua…
“cười tôi sao? Vậy cứ ngòi đấy mà mà cười đi. Tôi cúp máy đây”
“ĐỪNGGGGGGGGGGGG” nghe có nói vậy anh vội la lên thậm trí còn rất biết diễn xuất bật tung người ra khỏi ghế.
Hải Lam nhe nhe cái lưỡi đắc trí “ còn chuyện gì sao?”.
“chiều nay có hẹn đi chụp ảnh cưới, ba không nói gì với em sao?” anh nhắc nhở cô.
“biết rồi” Hải Lam trả lời cụt ngủn
“giám nói với chồng bằng giọng đó sao?” Minh Phong truyền giọng nói uy quyền cảnh cáo qua điện thoại tới cô
“dạ, em biết rồi mà, chồng yêu của em làm gì mà lại khó chịu vậy. anh đừng nóng, kẻo máu chỉ lên tới cổ lại tụt xuống.......” Hải Lam ném lời nói khích tướng anh rồi cụp ngay điện thoại lại…
“em…………..” Minh Phong không nói được một lời nào hơn
Viện ảnh cưới Pari – một ảnh viện lớn và đẹp nhất Việt Nam. Chủ ảnh viện này là nhà thiết kế trẻ nổi tiếng Jack Mai. Ông ta mới ngoài 40, đã từng tu nghiệp 6 năm bên Ý, làm chuyên gia thiết kế áo cưới cho rất nhiều các thương hiệu nổi tiếng thế giới….Để có thể mời Jack Mai đồng ý nhận làm thiết kế một bộ áo cưới thực sự còn khó hơn cả leo lên trời. Ông ta có tiếng rất kỹ tính và khó chiều…
Phòng thiết kế áo cưới rộng lớn ngập tràn hàng trăm chiếc váy trắng khiến cho con người ta nhìn vào phải lóa cả mắt. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tàn phản vào những ô của kính bốn bên của ảnh viện tạo lên một không gian kỳ ảo đến lạ lùng.
Doãn Minh Phong rất kiên nhẫn ngồi ở ghế sofa, lật từng trang tạp chí chờ Trịnh Hải Lam thử váy. Nhân viên cửa hàng thì không ngừng tụm lại bàn tán về vẻ đẹp trai anh tuấn của vị giám đốc tập đoàn Doãn thị này. Họ quên cả việc mình đang trong giờ làm việc mà nhìn anh đắm đuối cùng suýt xoa. Doãn Minh Phong không cần liếc mắt cũng biết được đang có một đàn gà mái đang thì thầm ca tụng vẻ hào hoa của anh. Anh nhếch miệng nở nụ cười như có như không…..đúng là đàn bà có khác…
Trịnh Hải Lam sau khi mặc chiếc váy trắng tinh khôi được chính tay Jack Mai kỳ công thiết kế cho riêng cô liền bước ra ngoài phòng chờ. Tất cả nhân viên nhìn thấy cô đều nín thở, họ mở to đôi mắt hết cỡ để có thể ngắm nhìn một cô tiên giáng trần. Thật không biết dùng loại ngôn ngữ gì để có thể nói hết vẻ đẹp mê người của Trịnh Hải Lam lúc này. Cô quá đẹp, đẹp không gì sánh nổi….Chiếc váy cưới bồng bềnh như những đám mây làm cô thật kiêu sa. Hàng trăm viên kim cương lấp lánh càng làm tôn lên nước da tráng mịn như trẻ sơ sinh của cô. Chiếc váy được thiết kế chuẩn đến mức ôm trọn vòng eo mảnh khảnh của Hải Lam khiến cô giống như nữ hoàng anh quyền quý….
Doãn Minh Phong chăm chú đọc báo không biết Hải Lam đi ra từ lúc nào. Chỉ khi cô cố gắng ho một tiếng thì khuôn mặt nam tính kia mới ngẩng đầu lên nhìn cô
“……….” Đôi mắt sáng như pha lê của Minh Phong nhìn Hải Lam đắm đuối, báo trên tay rơi ra mà không hay gì…ánh mắt anh nóng rực không rời cô một khắc. Thân thể cô, vẻ đẹp hơn người của cô không phải anh chưa tùng được thưởng thức qua…Nhưng vào giờ khắc này, quả thực anh muốn cất giấu cô thật kín để chỉ mình anh được ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt thế giai nhân kia.
“Đẹp không???” nhìn ánh mắt không ngừng lóe lên trong mắt anh làm đôi má hây hây của cô ửng hồng e lệ
“……..” Minh Phong vẫn không nói mà nhìn cô
“Minh Phong” cô hô nhỏ tên anh, anh sao mà mặt lại ngây ra thế kia
“ờ… ……rất đẹp” anh không biết phải nói sao với "vẻ đẹp Tây Thi" của cô
“haha…quả nhiên chiếc váy chỉ có cô Hải Lam mới xứng tầm. Tôi chưa thấy ai mặc váy cô dâu mà lại đẹp đến vậy…chậc…” Jack Mai mãi giờ mới lên tiếng ca ngợi. Trong cuộc đời thiết kế của ông ta quả thực rất ít khi ông ta mở lời khen ngợi một ai. Hải Lam thực may mắn nằm trong số ít đó….
“đi thôi…chúng ta qua bên kia chụp ảnh cưới” Minh Phong phục hồi thần thái đứng dạy ôm lấy eo Hải Lam tiến qua phòng lớn hơn để chụp ảnh
…..
“nào, cô dâu chú rể cười tươi lên nhé….4…3…2…..cắt” người chụp ảnh đang cao hứng thì lại hô dừng, không biết là có lỗi kỹ thuật gì..
“cô dâu hãy ghé sát vai chú rể một tý nữa...đấy, như thế mới tình cảm. Nào tôi bắt đầu lại nhé….4…3….2…cắt”
“sao vậy???” Minh Phong chau mày khó chịu
“aiiiii…..chú rể làm ơn cười tươi một chút được không….ảnh cưới chứ có phải ảnh thờ đâu mà anh làm mặt nghiêm nghị quá vậy. Tôi bắt đầu lại nhé” người chụp ảnh khoa chân múa tay tận
