hơn nữa thì như thế nào? Khoảng cách đó không thể kéo gần lại!
Bọn họ sớm đã không còn quan hệ gì, đêm đó đã phủi sạch tất cả.
Thuyền đi trên nước không dấu vết.
"Nhược Tuyết , thế nào? Lên xe chứ?" Chung Tử Mặc lái xe ra ngoài nhìn thấy Nhược Tuyết đứng ở nơi đó, bên cạnh cô là một người đàn ông cao lớn. Khí chất như thế người ta không muốn chú ý cũng không được, không chỉ là anh mà người qua đường cũng bị mê hoặc bởi người đàn ông xuất hiện ở ven đường.
Thật sự là quá chói mắt, vóc người cao lớn, ngũ quan khắc sâu, nhất là cặp mắt đen lạnh nhạt kia, cả người tản ra phong thái đầy lạnh lẽo, còn không nói một lời, thậm chí ánh mắt cũng không rõ, lẳng lặng tỏa ra khí thế cường đại, làm cho người ta không tự chủ được muốn thuần phục ở dưới không dám động đậy tí nào.
Anh ta cùng Nhược Tuyết cứ như vậy đứng ở nơi đó, không nói lời nào cũng không có bất luận hành động gì, nhưng người khác nhìn thì giống như một bức tranh xinh đẹp.Nhược Tuyết , cùng người đàn ông này có quan hệ gì đây?
"Nhược Tuyết , em có quen vị tiên sinh này không?" Anh gọi cũng không làm cho Nhược Tuyết nghe thấy nên anh xuống xe đi tới phía sau cô nhẹ giọng nói.
"Chúng ta không quen. Anh Tử Mặc thật xin lỗi để cho anh chờ lâu.” Chung Tử Mặc đi đến rốt cuộc Nhược Tuyết cũng thu hồi ánh mắt hốt hoảng của mình không biết làm sao, thấp con mắt, xoay người không có chút lưu luyến.
Vốn là không nên gặp lại, tình cờ gặp thì sau đó nên tránh đi. Bọn họ vẫn là người xa lạ.
“Không quen? Lăng Nhược Tuyết , em thật đúng là khiến cho anh giật mình!" Tâm lạnh lẽo. Không quen? Anh trong cảm nhận của cô chỉ là một người không quen biết? Lương Úy Lâm cười lạnh ra tiếng.
Người phụ nữ này, quả nhiên có thể!
Nghe được tên của mình từ trong miệng anh gọi ra,Nhược Tuyết dừng một chút, chỉ là một chút mà thôi, sau đó kéo cửa xe Chung Tử Mặc ra nhấc chân phải ngồi vào, âm thanh như ác mộng đó lần nữa vang lên làm chân cô như đông cứng lại: “Thế nào? Có can đảm mang thai con anh, lại không có can đảm đối mặt với anh sao?”
Lí trí trong nháy mắt đã hoàn toàn biến mất! Cô không thể động đậy nữa, đôi môi cắn chặt rịn ra tia máu! Anh biết rồi, anh làm sao có thể biết?
Người bị dọa sợ không chỉ có mình cô, Chung Tử Mặc sắc mặt cũng trắng bệch, người đàn ông này đang nói cái gì?Nhược Tuyết có đứa bé của anh ta sao? Chẳng lẽ những nămNhược Tuyết biến mất là có liên quan đến người đàn ông này?
Lương Úy Lâm đi tới trước mặt cô, đưa tay ép buộc nâng mặt của cô lên.
Cảm giác bị áp bức cường đại, để cho cô khôi phục lại tinh thần, nhìn vào đôi mắt lạnh như hàn băng kia, không ngăn được tầm mắt bén nhọn, cô cúi đầu. Vô dụng, thật vô dụng. Cô đối với anh trừ hận còn cảm thấy sợ hãi!
Đúng vậy, người đàn ông như Lương Úy Lâm trên đười này có bao nhiêu người có thể ngăn cản ánh mắt của anh? Huống chi cô cũng chỉ là một con kiến nhỏ mà anh chỉ tùy tiện vân vê qua lại mà thôi.
Nhưng tại sao anh lại xuất hiện trước mặt cô, đoạt lấy riêng tư của cô? Anh không phải chính miệng nói để cho cô tự do sao? Hiện tại là như thế nào?
Chẳng lẽ vì đứa bé trong bụng cô sao? Không thể nào! Bọn họ tách ra lâu như vậy, tại sao anh biết trong bụng cô là đứa bé của anh? Anh tự tin quá rồi, Lương Úy Lâm! Trên đời này không phải chỉ có một mình anh là đàn ông!
Nhưng anh không biết cô đã thay đổi, không còn làNhược Tuyết trước kia đối mặt anh nữa, người ta nói không muốn là được nhưng cô muốn có dũng khí, muốn sống cuộc sống của mình, không muốn có bất kì liên hệ nào với anh..
Cô cuối cùng không phải là một cô gái không biết gì cả, không có ảo tưởng gì với người đàn ông cưỡng đoạt thân thể mình nữa, tiếng súng đi qua, cô quyết tâm muốn cắt đứt với anh.
“Thật xin lỗi, không phải con của anh” Cô giương mắt nhìn về anh. Hơn nữa cô không có ý định bỏ đứa bé, nhưng cái này không cần thiết phải nói với anh.
Bởi vì mang thai cằm của cô trở nên mượt mà, ngũ quan ngượng ngùng giờ trở nên thanh thuần, đầy ý vị kiều mỵ.
Cô như vậy lại khiến Lương Úy Lâm say đắm!
“Em làm anh phải giật mình đó, không phải của anh? Không ngại anh làm lần nữa?” Đối thoại vô sĩ như vậy vang lên ở đường phố. Lương Úy Lâm lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, một hồi lâu, đôi môi nhàn nhạt nâng lên.
Người phụ nữ này lần này gặp lại, thế nào lại không như trước nữa.
"Lương Úy Lâm, tôi không có vô sỉ như anh! Lúc nào cũng có thể động dục được! Nếu như không có chuyện gì khác, xin buông tay, chúng tôi muốn đi.” Mạnh mẽ đè sợ hãi trong lòng xuống, Nhược Tuyết tỉnh táo ra tiếng. Cô không thể bị anh uy hiếp nữa, cũng không muốn cùng anh có bất kỳ tiếp xúc thân thể, cô không muốn anh chạm vào cô.
"Vị tiên sinh này, làm phiền anh buông tay cô ấy ra được không? Nếu cô ấy không muốn nói với anh vậy thì không nên miễn cưỡng cô ấy.” Dám nói chuyện như vậy với Lương Úy Lâm không có nhiều người lắm, mà Chung Tử Mặc có thể có dũng khí như thế thật đáng khen! Đáng tiếc dũng khí của cậu ta dùng không đúng chỗ.
"Chung tiên sinh, đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, anh không có liên quan!” Lương Úy Lâm chỉ liếc mắt mà thôi hai hộ vệ cao to khô