cuộc đười
anh rồi.
Khó thấy được
Khâu Thiên lề mề như vậy, lại giống như ba ngày chưa nói chuyện vậy: “Cậu có
biết cậu ngủ bao lâu rồi không, suốt cả một buổi tối, trong nhà chỉ thông báo
cho bố cậu, còn chưa dám nói với trưởng bối nào cả. Tiểu quỷ này sáng sớm đã
tới, thấy cậu không có nhà liền khóc lóc ầm ầm, khuyên như thế nào cũng vô
dụng, khóa cửa cũng chưa đã đi tới đây. Còn có Phương Khả Hâm, đi cùng cậu từ
vùng rừng rú về, mệt muốn chết, đang nằm ở phòng trực.”
Lại đứng dậy rót
cho chính mình một cốc nước khác, tiếp tục lải nhải: “Lí Giới, Tô Sam còn đang
trong tuần trăng mật, sợ tới mức thiếu chút nữa liền bay trở về, giáo sư cũng
đến thăm cậu một lần. Đợi chút!”. Khâu Thiên dựng thẳng một đầu ngón tay lên:
“Đây là mấy?”.
Hà Tô Diệp kỳ
quái: “Một!”
Hai ngón tay giơ
lên: “Đây là mấy?”
“Hai!”.
Ba đầu ngón tay:
“Một cộng một bằng mấy?”
Anh rốt cục chịu
không nổi bùng nổ, đáng tiếc thiếu trung khí: “Hai! Khâu Thiên, tại sao cậu lại
nhàm chán như vậy, tớ đã tỉnh sao không thấy cậu gọi bác sĩ tới khám cho tớ một
cái, cũng không gọi điện thoại cho người nhà tớ, ở trong này làm cái trò vô
nghĩa, ung dung cái gì hả?”
Khâu Thiên sợ
tới mức nhảy dựng lên: “Tớ! Tớ nói cho cậu, cậu không cần đánh tớ đâu nhé. Sau
này cũng đừng. Tớ nói chuyện này cho Thẩm Tích Phàm rồi, tớ biết cậu sẽ mắng,
nhưng tớ nhịn không được, tớ không nói cho cô ấy , cô ấy sẽ nổi điên, tớ sẽ bị
lương tâm cắn dứt, tớ sẽ khinh bỉ chính mình, tớ sẽ thành tội nhân thiên cổ.
Cậu đừng vội, đừng ngồi dậy, đoán chừng cô ấy lập tức tới, tớ trước tiên tìm
bác sĩ giúp cậu nhé!”. Nói xong, vèo một cái ra cửa.
Chỉ còn lại Hà
Thủ Tranh đang dại ra cùng Hà Tô Diệp cảm xúc phức tạp, cậu nhóc lầm bầm: “ Chú
Khâu Thiên chẳng biết cái gì cả, cháu thiếu chút nữa thì bị lừa, một cộng một,
rõ ràng là hai, vì sao cháu lúc nãy lại muốn nói là ba nhỉ?”
Chủ nhiệm khoa
thần kinh đến kiểm tra phòng, hỏi một chút theo tình trạng rồi đưa ra kết luận:
“Tiểu Hà, không có việc gì, bị thương ngoài da, làm qua cộng hưởng từ hạt nhân
thì không còn vấn đề, chỉ là nằm viện quan sát một chút thì tốt hơn.” Sau đó
buông tay mỉm cười: “Chỉ thị của viện trưởng,chú không có biện pháp.” Sau đó
lại mang theo một đám đệ tử chậm rãi rời đi.
Khâu Thiên dựa
vào giá áo trêu chọc: “May mà không bị thương trên mặt, như thế kia đã hơi
phiền rồi, trên đùi cậu cũng có chút trầy da, gần đây đi đường khả năng sẽ khó
khăn đấy.” Anh tự nói tự trình bày, bỗng nhiên phát hiện biểu tình trên mặt Hà
Tô Diệp bỗng đột biến, không khỏi theo ánh mắt ấy quay đầu lại, Thẩm Tích Phàm
trán đầy mồ hôi đứng ở cửa, vào cũng không được, lùi cũng không xong.
Phần phát triển
phía sau còn làm cho Khâu Thiên chỉ biết nghẹn họng nhìn trân trối, Thẩm Tích
Phàm thấy Hà Tô Diệp ngơ ngác nhìn mình, do do dự dự ngập ngừng một câu: “Tôi
là ai? ……..Anh còn nhớ tôi không?”.
Lập tức hiểu
được ý tứ của vị tiểu thư này, Khâu Thiên tiếng to oan uổng: “Tớ cũng không nói
với Thẩm Tích Phàm cậu mất trí nhớ, thật sự, không phải tớ nói, tớ chỉ thông
báo não cậu chấn thương, tớ đi ra ngoài trước, Thẩm Tích Phàm cô minh oan cho
tôi nha!”. Nói xong xách Hà Thủ Tranh lôi ra bên ngoài: “Sững sờ ở đấy làm bóng
đèn cái gì,nếu theo cái quan niệm vinh quang và sĩ nhục của xã hội chủ
nghĩa,nhóc không thấy làm bóng đèn thật hổ thẹn sao.”
————————–
Hà Tô Diệp dở
khóc dở cười: “ Cô nhóc này, không phải là xem phim thần tượng hồng kông với
Đài Loan nhiều quá rồi chứ, cô cho rằng chấn thương não nhỏ thì đều mất trí hả,
mỗi năm bệnh nhân chấn thương não hôn mê được đưa tới bệnh viện, không đến vài
người mất trí nhớ, phần nhiều chẳng qua là lựa chọn mất trí thôi.”
Thẩm Tích Phàm
đi tới gần bên anh, giọng nói run run: “Anh nhớ rõ tôi , không lừa tôi chứ.”
Tay cô chỉ nhẹ nhàng chạm qua cánh tay trái thạch cao của anh, nước mắt không
chịu nổi khống chế trút xuống liên tục, giọt nước rơi trên thạch cao màu tuyết
trắng, thân thể còn đang không ngừng run run: “Làm tôi sợ muốn chết, làm tôi sợ
muốn chết, tôi không dám tới, sợ vạn nhất anh mất trí nhớ rồi không thể nhớ ra
mình, vậy thì tôi phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…..”.
Trên cơ thể của
cô mỗi cái run run rất nhỏ, nhưng trong mắt anh lại giống như những đường cong
trạm khắc nhấp nhô. Vì thế, anh ngồi dậy cùng cánh tay có thể cử động của mình
ôm lấy cô, thật cẩn thận, như đang ôm một mảnh pha lê dễ vỡ, mềm mại như tơ. Sự
dịu dàng trong trí nhớ từng sợi từng sợi hiện lên, tâm động, bị nước mắt của cô
hòa nát.
Hà Tô Diệp an
ủi: “Không khóc, không khóc, tôi chẳng phải đang sống tốt ở đây sao, không có
việc gì, tôi hứa với cô cùng nhau đi xin bùa bình an, tôi sẽ không thất hứa,
tôi không phải đã trở lại rồi ư, đừng khóc….”
Câu nói này càng
đâm đến chỗ thương đau của cô, Thẩm Tích Phàm vừa nghe, nước mắt rơi càng lợi
hại: “Nói chuyện với anh….. anh không giữ lời, là người nói không giữ lời, anh
nói sẽ về…..nhưng…nhưng, tôi muốn anh bình an trở về, anh muốn hù chết người ta
a….”
“Đừng khóc, đừng
khóc….Cô nhóc, đừng kh