ng như tên, nhưng tất cả loại thuốc đông y đều rất thần kì, xấu
xí như vậy, mà lại có thể chữa bệnh.
![]()
Ngày hôm sau, Hà Tô Diệp bị giáo sư gọi
điện thoại tới trường, đúng vào dịp nghỉ tết nguyên đán; ngược lại, trong sân
trường không khí như bình thường, rất nhiều người, nghiên cứu sinh đi đi lại
lại, vẻ mặt của các tiến sĩ đều thoải mái, thật không dễ dàng mà “thâu đắc phù
sinh bán nhật nhàn”*.
(*câu này lấy từ một bài thơ ra:đại ý là trong cuộc
sống bận rộn phù du, trộm lấy chút thời gian vui vẻ, thư giãn thật thi vị).
Kết quả, anh lại nhàn không được, giáo sư Cố Bình
chỉ chỉ một đống thật dày bài thi trên bàn: “Tiểu Hà à, nếu em đã nói không
bận, vậy giúp thầy đem mấy cái phương ca* này sửa lại, đám sinh viên chưa tốt
nghiệp kia, tùy tiện viết lộn xộn hết cả lên.”
(* Phương ca: là phương pháp điều chế thuốc, có tận
107 bài thuốc trong cái phương ca này! o_O)
Anh đành phải nhận lấy, thình lình giáo sư cố nói
một câu: “Tô hợp hương hoàn gồm Xạ hương, Tức hương*, phía dưới là gì?”
Anh không cần nghĩ ngợi, đọc ra: “Mộc Đinh Chu Nhũ
Tất Đàn Kha, Tê Băng Truật Trầm Tỳ Hương phụ*, lại dùng quả long não tính ôn
viết thành phương thuốc.”
(*đây là các loại dược liệu: Mộc hương, Đinh hương,
Chu sa, Nhũ hương, Ngưu tất, Đàn hương,Kha tử, Tê giác, Băng phiến, Bạch truật,
Trầm hương,Tỳ bạt, Hương phụ. OMG, anh cứ như Cù Trọng Xoay, hỏi gì
đáp nấy ^^ ).
Giáo sư Cố “hắc hắc” nở nụ cười, tràn đầy khen ngợi:
“Tốt, tốt lắm, một chút cũng không quên!” Bỗng nhiên đanh mặt lại, khẩu khí
nghiêm khắc: “Tiểu Hà, “từ tốn” mà sửa cho thầy, sửa cho “chân thật” vào, không
được khoan nhượng!”.
Nhất thời, Hà Tô Diệp cảm thấy hàn ý từ gót chân
thẳng lên da đầu, trong lòng mặc niệm, hệ số 4,5 một tín chỉ, xem ra lại muốn
có người phải chi tiền* đây, quả nhiên, Diệt tuyệt sư thái, thầy vẫn như cũ
‘diệt tuyệt’* như vậy.
(*chi tiền ở đây ý là học lại)
(* diệt tuyệt = diệt sạch ^^)
——–
Anh đem bài thi sắp xếp lại cẩn thận, cho vào túi
đeo, khoác lên vai, sau đó dự định đi căng tin mua ít thức ăn sẵn
để mang về nhà, buổi trưa tạm thời một bữa như vậy là xong. Vòng qua hành lang
hoa cỏ thật dài, có vài nữ sinh ngồi trên ghế đang luyện tập với mẫu máy đo
huyết áp, anh không để ý, nhẹ nhàng đưa mắt nhìn một cái rồi đi qua.
Lập tức liền có nữ sinh khẽ hô: “Mau nhìn, trai đẹp
kìa!” (ˉ﹃ˉ)
Có người tiếp lời: “Trường chúng ta thế mà cũng có
loại “hàng” này, trời ơi, ta sống đến hai mươi năm đều uổng phí, a a a!”.
Sau đó liền có một nữ sinh kêu oai oái: “Đừng có bơm
khí vào nữa, cánh tay của tao bị thít chặt, sắp phế rồi, ai u!”.
Hà Tô Diệp nghe thấy rõ ràng, “phụt..” ra một tiếng
cười, ngẩng đầu lên nhìn, phát hiện đã đi quá đường, đang muốn vòng trở lại,
lại nghe thấy ở phía dưới chân tường đằng kia, một nam sinh đang cùng một
nữ sinh nói chuyện: “ Bức tường này đặc biệt dễ trèo, trước đây lúc chưa
có khu học mới, bọn anh đều vượt tường ra ngoài chơi đêm”.
——–
Anh đương nhiên nhớ rõ bức tường này, năm đó, khi
trường đóng cửa bạn học trèo qua bao nhiêu người, anh đều nhớ không nổi, nhưng
chỉ là một bức tường, một cửa ải thấp bé như thế, vậy mà bản thân lại không thể
bay qua. Bởi vì, luôn có một nữ sinh lúc nào cũng uy hiếp anh: “Hà Tô Diệp, anh
đi đi thử xem!”
Khi ấy nhà trường ra thông báo: ‘ thời gian trường
đóng cửa nghiêm cấm rời trường, sẽ bị quản chế và không được phép đánh giá
học bổng nếu trốn ra.’
Anh lúc ấy thật sự phát điên, trong nhà điện thoại
không có người nhấc, điện thoại văn phòng của bố mẹ thì âm thanh máy bận kéo
dài, di động toàn bộ không tín hiệu, bản thân như sống trong trạng thái lơ
lửng, không cảm nhận thấy bất cứ âm thanh gì xung quanh, cho dù là dao động rất
nhỏ.
Cuối cùng, một lần anh thật sự vứt bỏ mọi thứ muốn
đi ra ngoài, mặc kệ xử phạt thế nào, lại càng không để ý học bổng gì gì, kết
quả, vừa muốn nhảy xuống, giọng nói quen thuộc đã truyền tới: “Hà Tô Hiệp, đừng
làm chuyện điên rồ, em van cầu anh, được không!”.
Không còn cái khẩu khí lên mặt bắt nạt người, mang
theo tiếng khóc nức nở, anh lập tức hoảng loạn, dưới chân bỗng trượt, trực tiếp
từ trên bờ tường ngã xuống, có thể nói trong cuộc đời của anh, đó là một nét
bút thảm hại nhất, thất bại nhất, nhưng may mắn thay, chỉ là trên cánh tay bị
trầy da.
Anh đành phải ngây ngốc ngồi xổm ở đó, bất chấp tay
chân mình đau nhức, nhẹ nhàng an ủi Trương Nghi Lăng: “Quên đi, anh ngã không
nặng lắm, em cũng đừng khóc, khóc nữa anh sẽ đào đất chui ra đấy!”.
Sau đó, bọn họ dựa vào ánh trăng cùng nhau trở về,
trên lông mi của Trương Nghi Lăng còn lưu lại nước mắt, lóng lánh, Hà Tô Diệp
cảm thấy có chút ánh náy, nhưng anh thật sự không nghĩ ra nổi động cơ của cô,
cuối cùng hỏi ra miệng: “Vì sao em lại không cho anh đi?”
Trương Nghi Lăng thoáng thu lại cảm xúc: “Trường đã
có thông báo, anh đi rồi không phải tự rước họa vào thân?”
Anh thở dài: “Việc này vừa đúng lúc không có người