ánh
mắt kinh ngạc, bất an, Hà Tô Diệp vội vàng giải thích: “ Tôi cũng không giống
Lí Giới vô công rồi nghề đi tìm việc mà đâm một châm, đây là do hôm kia lúc
chơi bóng rổ làm tay bị thương.” Rồi chỉ chỉ vào cánh tay của Lí Giới : “Huyệt
vị kia của nó gọi là Thanh Linh, thuộc về thủ thiếu âm tâm kinh, có thể giảm
đau đầu, chống lạnh, viêm quanh khớp vai.”
Thẩm Tích Phàm hiếu kì nhìn cây châm và huyệt vị,
ánh mắt lấp lánh, tán thưởng không ngừng: “Các anh thật là lợi hại… rất thần kì
nha…”.
——
Ba người cho tới khuya mới đi, Hà Tô Diệp đưa Thẩm
Tích Phàm về nhà, ôm đống lớn tài liệu, Thẩm Tích Phàm một bên sôi nổi, so với
cái loại đau khổ buổi sáng đã trở thành hư không, hiện tại thoạt nhìn tinh thần
rất tốt.
Ngắm cô khiến anh thật thỏa mãn, sinh lý đau tuy
rằng không phải căn bệnh gì nặng, nhưng tự mình chữa khỏi cho cô, anh cảm thấy
vui mừng thật lớn, cho dù mỗi ngày điều trị trên trăm bệnh nhân, cũng không
thực tại vui mừng như đối với cô.
Không biết vì sao, có thể là cảm thấy anh được một
người cần đến.
Anh nghĩ, vốn dĩ bản thân là một người bình tĩnh,
cẩn thận nhưng thật ra cũng có chút hư danh, cũng cần người khác không ngừng
khẳng định.
Ánh đèn rực rỡ của tiểu khu mới bật sáng, mặc dù,
không được coi như nhà nhà lên đèn, nhưng khung cảnh này vẫn thật ấm áp, thỉnh
thoảng có chiếc xe hơi lái qua, dung nhập vào trong đêm tối, phía xa truyền đến
tiếng cười “khanh khách” khe khẽ của trẻ nhỏ.
——–
Nhanh đến cửa khu F, Thẩm Tích Phàm trong lúc vô ý,
ánh mắt chợt lướt qua, hơi hơi nhíu mi — Nghiêm Hằng?
Kỳ thật bọn họ cách nhau khá xa, anh đứng ở dưới
thân cây của tiểu khu trồng ven đường, lưng dựa vào một chiếc BMW màu đen, cùng
Thẩm Tích Phàm cách nhau một cái hàng rào sắt. khói thuốc trắng trắng lượn lờ
trên tay anh, trong đêm đen có loại hương vị của sự tiêu tán, ánh lửa như vậy,
cùng ánh đèn đường mờ ảo mỏng manh, làm nổi lên bật khuôn mặt ấy, nét tuấn lãng
dường như lại thêm vài phần tịch liêu.
Anh kinh ngạc nhìn Thẩm Tích Phàm cùng Hà Tô Diệp,
khói thuốc còn dư, quanh quẩn, gió thổi qua, mê loạn tầm mắt.
Nhưng Hà Tô Hiệp cũng không chú ý tới, anh nhìn Thẩm
Tích Phàm đang có cái ánh mắt ngây ngốc, tức giận vuốt nhẹ mái tóc của
cô: “Cô nhóc, sao mà suốt ngày ngẩn người như thế?”
Thẩm Tích Phàm mới thu lại thần hồn bay lạc, luống
cuống tay chân nhận lấy chồng tài liệu: “Không có việc gì, không sao, trời rất
lạnh suy nghĩ đều đình trệ, đến nhà của tôi rồi, đống tài liệu này đưa tôi là
được, ngày mai tôi tới tìm anh.”
Hà Tô Diệp giúp cô đem đám tài liệu sắp lại cho gọn,
khuôn mặt giống như vì sao đêm đông lạnh lùng nghiêm nghị, lại mang theo một
tia chiều chuộng: “Nếu dịch không xong cũng không việc gì, nghỉ ngơi cho tốt.”
Cô bày ra một vẻ tươi cười: “Không thành vấn đề,
ngày mai tôi gọi điện cho anh, chúc ngủ ngon!”
Hà Tô Diệp gật gật đầu, rồi vẫy vẫy tay, theo đường
cũ đi về, Thẩm Tích Phàm nhìn bóng dáng Hà Tô Diệp, đúng lúc dung nhập vào
trong bóng đêm, thần thái khí chất xuất chúng mà lại mang cái vẻ trấn định tự
nhiên, vẫn là khiến cho người ta có cái cảm giác thật an toàn.
Cô chợt thấy rung động, một người con trai tốt như
vậy, vì sao lại có thể không có bạn gái ?
Lập tức ánh mắt Thẩm Tích Phàm nhẹ nhàng dừng ở trên
người con trai kia, khuôn mặt rất quen thuộc, tư thái rất quen thuộc, hơi thở
cũng rất quen thuộc, quen thuộc tới mức ba năm sau thế nhưng lại cảm thấy quá
xa lạ.
Anh khi nào học người ta hút thuốc?
Anh vì sao sửa lại họ, vì sao ở nước Mỹ phát triển
như mặt trời ban trưa có thể đột nhiên trở về nước, vì sao nhiều lần xuất hiện
ở trước mặt bản thân như vậy, vì sao hiện tại lại ở trước nhà chờ cô?
Thẩm Tích Phàm cảm thấy một cảm giác chán ghét ùa
đến, vì thái độ ái muội không duyên cớ của Nghiêm Hằng,cũng vì bản thân còn
thật vô sỉ đem anh nhớ thương ở trong lòng.
Chỉ thấy anh đã giập mất tàn thuốc, từ lối nhỏ bên
kia xuyên qua đến, Thẩm Tích Phàm trái tim chợt chấn động, hoàn toàn không có
chủ chương, thầm nghĩ chạy trốn. Cô luôn luôn không có sự can đảm, xác thật mà
nói, dưới đáy lòng của cô ẩn ẩn sợ hãi một cái thời khắc như vậy sẽ đến.
Mới chạy lên tầng hai, nghiêng tai lắng nghe, cũng
không có động tĩnh gì,cô không khỏi thở phào một hơi, nhanh tay định ấn đèn cảm
ứng tầng trên, còn chưa chạm được vào, một bàn tay khác đã bắt được cánh tay
của mình, cứng nhắc, không thể cựa quậy.
Chỉ là cô bị dọa, tài liệu trong tay lập tức toàn bộ
rơi xuống, giấy trắng bóng nghiêng ngả rơi xuống sàn, vương vãi trên mặt đất,
trắng xóa một mảng, gió lạnh thổi bay, “loạt xoạt” rung động.
Giống như đã từng quen biết.
Thẩm Tích Phàm nỗ lực khống chế bản thân mình không
quay đầu lại, đem hết toàn lực thoát ra khỏi bàn tay ấy, nửa cầu xin nửa là bất
đắc dĩ: “Đừng như vậy, buông tay, tài liệu toàn bộ đều rơi hết rồi!”
“Tên con trai vừa rồi là ai?” Một khẩu khí chất vấn
đương nhiên, Nghiêm Hằng không ý thức tới lúc ấy bản thân nói ra đã mang theo
sự ghen tuông mười phần.
Cơn tức giận không kìm nén được bùng lên trong đầu,
ủy khuấ