t cùng phẫn nộ tràn ra, cô dũng cảm nhìn lại, phát hiện trong mắt anh
lóe lên sự tức giận cùng không cam lòng, cô liền tuôn ra khỏi miệng: “Liên quan
gì đến anh, anh có tư cách gì quản việc của tôi! Buông tay! Tôi bảo anh buông
tay!”
Ai ngờ tay Nghiêm Hằng mạnh mẽ lôi một cái, cả người
cô ngã vào trong ngực anh, hơi thở quen thuộc, mang theo mùi thuốc lá dụ hoặc,
cô bỗng nhiên cảm thấy hai tay của chính mình, buông thõng không phản ứng lại.
Bởi vì, cô quá mệt mỏi, đã không còn có sức lực cùng
dũng khí mà đáp lại cái ôm.
Cằm anh liền để ở trên cái trán của cô, có thể cảm
nhận được đám râu rất nhỏ ấy, anh thở ra luồng khí ấm áp, cánh tay siết chặt
lấy cô gắt gao, giống như cô ở giây tiếp theo sẽ hư không mà biến mất.
Lại giống như che chở cho một thứ trân quý còn sót
lại duy nhất trên thế giới này.
Anh cuối cùng mở miệng, đánh tan sự im lặng: “Buổi
sáng hôm nay nhìn thấy sắc mặt của em thật không tốt, lo lắng, gọi cho em thì
điện thoại báo tắt máy, vì thế anh ở trước cửa nhà em đợi hơn hai tiếng, chờ
ánh đèn trong nhà, em bây giờ khỏe chứ?”.
Hoàn toàn là lời nói quan tâm yêu thương, Thẩm Tích
Phàm không biết trả lời như thế nào, chỉ là trầm mặc, lời của anh nói như vậy
có phải quan tâm lưu ý đến bản thân hay không, dựa theo tình huống hiện tại có
phải nên vui vẻ nở nụ cười? Nhưng, trong tim cô có chỗ bị lạnh lẽo đến hóa đá,
như thế não cũng cười không nổi.
Hay là nên cảm động mà khóc ra? Nhưng, khóc cũng
không được, cô cảm thấy giờ phút này dùng hai từ “ Chết lặng” để hình dung bản
thân là chuẩn xác nhất.
Bỗng nhiên điện thoại Nghiêm Hằng vang lên, Thẩm
Tích Phàm giãy ra khỏi cái ôm của anh, đến một cái liếc mắt cũng không dám
nhìn, ngồi xổm xuống nhặt tài liệu, chỉ nghe thấy anh trả lời: “Được, tôi biết
rồi, tôi lập tức tới, bên kia nước Mỹ? Không thành vấn đề!”
Ngắt máy, anh lộ ra nụ cười bất đắc dĩ, xoay người
giúp cô sắp xếp: “Thật xin lỗi, Tiểu Phàm, anh đã quá xúc động, em không sao là
tốt rồi.”
Khi đem tập tài liệu cuối cùng đặt lên tay cô, anh
lại thở dài: “Anh phải đi rồi, ngày mai gặp em, ngủ ngon nhé.”
Cô rũ xuống mi mắt: “Cám ơn anh, ngủ ngon.”
Sau đó không quay đầu lại, lên tầng mở khóa, đóng
cửa, đi lấy cho chính mình một chén trà, cô phát hiện, Nghiêm Hằng đứng bên
cạnh cái xe BMW, nhìn chằm chằm nhà cô một lúc lâu, mới mở cửa, rồi lái xe mà
đi.
Tâm phiền ý loạn.
Cô kiềm chế trái tim đập mạnh mẽ, chuẩn bị dịch tài
liệu, vừa nhìn hai trang, nhớ tới cái di động hết điện, vì thế lấy túi xách để
di dộng, vừa mở ra, liền giật mình.
Một lọ thuốc đoan đoan chính chính nằm ở trong
túi,bên trên kèm theo một tờ giấy, lại là nét chữ quen thuộc “Một tháng
thuốc uống xong, cô không tới khám, tôi cũng không biết cô hiện tại còn mất ngủ
hay không, nếu tình trạng bệnh thuyên giảm, cũng không nhất thiết phải uống
thuốc Đông y, lọ bột toan táo nhân này có thể phụ trợ việc điều trị. Toan táo
kiềm khí an thần, hòa vị vận tì, bình can lí khí, nhuận phế dưỡng âm, ôn trung
lợi ẩm, kiềm khí hạn chế mồ hôi, tốt cho trí não định thần, thông tai
sáng mắt. Quan trọng hơn là không đắng, trực tiếp cùng với nước có thể dùng. Chẳng
qua, phải kiên trì uống, không thể bỏ dở giữa chừng được.”
Thẩm Tích Phàm cẩn thận mở ra lọ thuốc kia, bột phấn
màu đỏ nâu, chất bột mịn nhẹ tựa như nhẹ nhàng một hơi có thể đem thổi bay hết,
hiển nhiên là thứ đã được chuyên tâm nghiền kỹ.
Cô mang tới chiếc thìa, đổ ra một chút bột toan táo
nhân, cùng một ít nước, nhẹ nhàng đưa vào trong miệng, vừa ngọt lại vừa chua.
Có lẽ đây là tư vị tình yêu. Ê ẩm, ngọt ngào.
Cô nhớ lại từng đọc qua một bộ tiểu thuyết, trí nhớ
mơ hồ không rõ lắm.
“Tư vị chua chính là độ chua của dấm, con gái ăn dấm
chua đều là dáng điệu thơ ngây khả ái, mơ mơ màng màng, ích kỷ đáng yêu. Hơn
nữa, con gái Trung Quốc ăn dấm chua đều hàm súc mà cơ trí. Tư vị ngọt ngào
chính là lúc người con trai đến gặp bạn gái mua đến một quả lựu, bọn họ ngồi trên
chiếc ghế dài của công viên cùng nhau ăn. Quả lựu có màu hồng phấn lúc chín,
giống hồng đậu của miền nam, đại biểu cho sự tương tư. Anh một miếng em một
miếng, vừa nói vừa ăn, có thể ăn tới hết một buổi chiều dài.”
Cô trước đây từng nói qua với Nghiêm Hằng: “Em hy
vọng tình yêu của chúng ta là câu chuyện như thế này, đồng cam cộng khổ, tôn
trọng lẫn nhau, bình thản như nước. Em ở trong sự trường tồn của năm tháng tìm
được người ấy, dựa vào người ấy, đem cả đời giao phó cho người ấy.Làm vợ của
người ấy, mẹ đứa con của người ấy, vì người ấy nấu cơm, giặt quần áo, khâu một
cái cúc áo bị rơi. Sau đó, chúng ta cùng nhau theo thời gian rồi già đi. Có một
ngày, người ấy sẽ rời xa em hoặc em sẽ xa rời người ấy, trong cái thế giới kia,
chờ đợi để tiếp tục mối duyên tiền kiếp, đến lúc đó, chúng ta còn có thể nói
với nhau một câu mộc mạc nhất ‘Tôi nguyện ý’ ”.
Chỉ là, người ấy…. không biết là ai.
Toàn bộ sự phòng bị rũ bỏ hết, tĩnh mịch trào lên
trong lòng, cô cuối cùng không thể kiềm chế nổi, nắm chặt lọ thuốc trong tay,
nước mắt rơi như mưa.
Bạch
vi kỳ thật khô
