tiếng tim
đập của cô.
——–
Khoảng chừng đến lúc giữa trưa, anh đi mở cửa
phòng, muốn gọi Thẩm Tích Phàm dậy ăn cơm, nhưng cô vẫn chưa dậy, còn đang gặp
Chu công.
Trên khuôn mặt có nét trẻ con, biểu tình ngủ say là
sự thoải mái cùng thỏa mãn, mái tóc dài đen nhánh xõa tung trên gối, sự khôn
khéo, tinh ranh toàn bộ biến mất, cô lúc này, hoàn toàn là tư thái không phòng
bị và chân thật nhất.
Đáy lòng Hà Tô Diệp dâng lên một thứ tình cảm kì lạ,
anh bỗng nhiên nhớ tới lúc nãy châm cứu cho cô, tuy rằng đứng ở góc độ của
người bác sĩ, nhưng làn da trắng nõn, mùi hương của cơ thể như có như không của
cô lại khiến cho anh có chút tâm hoảng ý loạn, khi ấy không cảm thấy gì, nhưng
hiện tại nghĩ lại, đã thành không chỉ còn là hoang mang nữa…
Anh vội vàng đi ra ngoài, lắc lắc đầu có chút ảo
não, chuyển hướng tới thư phòng, nhìn vào cái đơn xin làm visa cho tu nghiệp
sinh, rồi lại rơi vào trầm tư.
Không biết qua bao lâu Thẩm Tích Phàm mơ mơ màng
màng tỉnh lại, sờ sờ bụng hít sâu hai cái, phát hiện đã hết đau, tâm trạng lập
tức tốt lên, muốn nhìn xem mấy giờ rồi, lại thấy di dộng không có điện, vì thế
tính nhanh chóng về nhà, dù sao, hôm nay cô đã làm phiền Hà Tô Hiệp lâu rồi.
Cô vừa xốc chăn lên chuẩn bị xuống giường, chợt nghe
bên ngoài phòng khách có chút ầm ĩ, giọng Lí Giới truyền đến: “Hà Tô Diệp,
chẳng lẽ anh giấu kim ốc tàng kiều* hay sao, không việc gì đóng cái cửa này vào
làm gì?”.
(*”Kim ốc tàng Kiều: nhà vàng cất người đẹp)
Sau đó, chính là âm thanh vội vàng của Hà Tô Diệp:
“Này, đừng có mở!”
Nhưng, đã chậm một bước, cửa “ké..t..” một cái bị mở
ra, Lí Giới kinh ngạc mở to con mắt, nửa ngày mới phun ra một câu: “Anh giai
à,… anh đúng là tàng Kiều*!”
(* tàng kiều: giấu người đẹp)
Thẩm Tích Phàm xấu hổ, đứng không được ngồi cũng
chẳng xong, lắp bắp nói tiếp: “ Thật… thật khéo ha!”
Tóc mai cô lộn xộn, hai bên má đỏ hồng, chỉ khoác
một cái áo lông mỏng, chân lộ ra bên ngoài, có vẻ xinh xắn đáng yêu, Lí Giới
xem cô, nhìn nhìn lại Hà Tô Diệp, hét to một tiếng “Phi lễ chớ nhìn”, liền ba
chân bốn cẳng chạy vào thư phòng, chỉ còn lại cô cùng Hà Tô Diệp đối diện bốn
mắt nhìn nhau.
Hà Tô Diệp tiến lên hỏi: “Tỉnh dậy lúc nào vậy, Lí
Giới đánh thức cô? Bây giờ còn đau không?”
Cô lắc đầu, vội vàng xỏ tất, nói năng lộn xộn:
“Không.. không… đều không phải!”
Hà Tô Diệp cảm thấy buồn cười, có đôi khi cô nhóc
này xác thực nói chuyện chẳng ra đâu vào đâu; anh cũng sẽ không so đo: “Mặc
quần áo cho ấm rồi ra ăn cơm đi,đã hơn ba giờ chiều!”.
Cô há mồm ra muốn nói “Tôi về nhà được rồi”, nhưng
cái đầu của Lí Giới không biết từ lúc nào thò ra, hò hét: “Ăn cơm, ăn cơm, em
cũng đói bụng!”.
———-
Hà Tô Diệp cầm bát đũa đưa cho hai người, Lí Giới ăn
uống không chút khách khí, Thẩm Tích Phàm vốn dĩ muốn rụt rè một chút, ai biết,
múc một bát canh củ nâu, mới vừa uống vào, canh nồng đậm theo yết hầu nhẹ nhàng
trôi xuống, miệng chép chép, hương thơm lưu lại thật lâu trong miệng.
Củ nâu mềm nhừ vô cùng, một chút vị chát đều không
có, kết hợp với nước cốt canh xương, lửa nhỏ hầm kĩ, quả thật chính là cực
phẩm, ăn quen mấy món ăn của nhà bếp khách sạn cô đều không kìm được mà tán
thưởng.
Thật sự, lại không ngờ rằng tay nghề Hà Tô Diệp có
thể tốt như vậy, làm cho bản thân cũng cảm thấy hổ thẹn.
Cô nhận ra anh dường như không có gì không làm được.
—–
Sau khi ăn cơm no, cô tựa không còn sức lực mà đứng
lên, Hà Tô Diệp lại bưng tới một bát canh long nhãn mộc nhĩ trắng, cô kêu rên:
“Hà Tô Diệp, anh sao không nói sớm cho tôi biết còn có món khác, tôi… hết bụng
để chứa rồi….”
Lí Giới cười rộ lên: “Ha ha, đều là của ta…” Xoa tay
mà đưa cái môi hướng vào bát canh kia, Hà Tô Hiệp một phen đoạt được thìa,
trừng mắt: “Ăn! Em còn muốn ăn, lần trước đo đường huyết, người nào đó không
phải son sắt lời thề nói phải kiềm chế cơn thèm ăn sao, không cho phép ăn nữa!”
Mặt Lí Giới lập tức dài như cái bơm, tay cũng không
an phận, cầm lấy đũa khều khều đám mộc nhĩ, Hà Tô Diệp bất đắc dĩ: “Không có
thìa em còn dùng đũa? Lí Giới buổi trưa chưa ăn cơm à?”
Lí Giới lắc đầu, chỉ chỉ một đống gì đó ở trên bàn,
than thở: “ Em mang vài cái tài liệu này tới rồi quay lại, giáo sư nói ngày kia
đưa cho ông ấy, ông giời ơi! Muốn em xoay chong chóng mệt muốn chết a a a!”
Thẩm Tích Phàm tò mò: “Cái gì vậy?”cầm lên vừa thấy,
nhẹ nhàng đọc ra: “Toàn tiếng Anh? acupuncture treatment, châm cứu trị liệu?”.
Giọng nói đang từ suy sụp, ánh mắt Lí Giới lập tức
sáng ngời, vội vàng hỏi: “Thẩm Tích Phàm, cô biết những từ ngữ này?”
“ Tôi…..” Thẩm Tích Phàm do dự một chút, thận trọng
trả lời: “Biết thì biết thôi, chỉ là đánh liều nói ra, làm sao vậy?”
Lí Giới nhanh chóng đem bát canh kia đặt đến trước
mặt cô: “Đều cho cô hết, chỉ mong cô giúp tôi một việc, giúp tôi đem một ít bản
tiếng Trung của mặt sau dịch thành tiếng Anh được chứ!”.
Hà Tô Diệp ngắt lời: “Lí Giới! Cậu cũng không thử
hỏi người ta có bận hay không, tùy tùy tiện tiện mà….”
Thẩm Tích Phàm vội vàng xua xua tay: “Không sao,
không sao, có thể giúp tôi n
