iám đốc Đinh trực ban
sao?”
Cô đành phải cười cười: “Giám đốc Đinh “long thể bất
an”, tôi đến thay cậu ấy.”
Lấy thẻ mở cửa, vừa bỏ xuống túi xách, cô cảm thấy
bụng âm ỉ đau, trong lòng kêu to không ổn rồi, quả nhiên, cái điều con gái sợ
nhất đúng hạn lại đến.
Sau khi xử lý xong, cô dở khóc dở cười, lại đau đến
không còn sức cựa quậy, ghé vào trên giường, chộp lấy cái gối đem áp xuống dưới
bụng, nhân lúc còn hơi rượu mà mê mê man man ngủ thiếp.
Cô mơ một giấc mơ thật dài.
Trong mơ có Nghiêm Hằng, vẫn là bộ dáng năm thứ ba,
cười cười nói với cô: “Tiểu Phàm, anh phải kiếm thật thật thật nhiều tiền mới
có thể nuôi sống em, một con heo nhỏ này, cho nên hiện tại chờ anh học bài xong
đã.”
Cô vừa định trả lời, bỗng có một cô gái khác nói:
“Nghiêm Hằng, anh không phải đã sớm nói chia tay với cô ta sao?” Cô nhận ra
giọng nói này là của Cổ Ninh Uyển, xoay người hướng về cô ta hét to: “Cô nói
cái gì, anh ấy khi nào chia tay với tôi? Đều không phải là cô tới cướp đi sao,
nếu không làm sao anh ấy có thể thích cô được?”
Cổ Ninh Uyển buồn bực, dùng tay nhanh chóng đẩy cô,
cô đề phòng không được từ trên cầu thang ngã xuống, lúc sắp rơi xuống mặt
đất, một đôi tay đem cô đỡ lấy, cô nhìn một cái, là Hà Tô Diệp, anh nhíu mày
trách cứ cô: “Cô nhóc, làm sao không cẩn thận như vậy!”.
Nghiêm Hằng đứng ở chỗ rẽ, cùng Cổ Ninh Uyển sóng
vai, lạnh lùng nhìn cô, ngữ điệu không có một chút tình cảm, đều đều phát ra:
“Thẩm Tích Phàm, chúng ta đã chia tay rồi! Đừng mãi làm phiền tôi nữa!”.
Cô lập tức bị tỉnh lại, trên người mồ hôi lạnh chảy
ròng ròng, tóc mái mềm mại xõa ở trên trán, cô nhanh tay vén lên, sợi tóc ẩm
ướt mồ hôi trên trán, vuốt lên từng lọn từng lọn, giống cây châm.
Lúc này điện thoại vang lên, cô nhận ra, đó là nhân
viên bộ phận công trình, người ở đầu dây bên kia kêu lên lòng như lửa đốt: “
Sân khấu tuyên truyền cả bảng quảng cáo của Trung Vũ bị gió thổi lung lay, có
một ít đã rơi xuống gây hại vài thiết bị, Đinh giám đốc mau đến xem xem!” Không
cho cô cơ hội giải thích rõ, liền ngắt điện thoại.
Cô thở dài, bản thân đối với lần hợp tác này hoàn
toàn không biết gì cả, lúc này cũng chỉ kiên trì, may mà thư kí của Đinh Duy
còn ở lại, vào văn phòng cùng cô tìm một ít tài liệu, cô chú ý mặc thêm một lớp
áo, vừa đi vừa đọc, lúc tới nơi, trời đã gần sáng.
Khi ấy, vẫn còn mưa rơi, gió cũng cực lớn, khuôn mặt
của Thẩm Tích Phàm đã bị đông cứng tới không còn huyết sắc, xương sống thắt
lưng của cô dường như sắp sụp xuống tới nơi, cô thậm chí có thể cảm giác được
máu lưu động, sờ vào cái bụng nhỏ của cô, âm ỉ đau.
Mưa táp vào thân thể, có luồng khí lạnh xâm nhập
không dấu vết.
Cô rất đau đớn, ước gì ngất xỉu tại chỗ mà quên đi.
——–
Giám đốc Trương bộ phận công trình nhìn thấy cô
có chút ngạc nhiên, lại đành phải giải thích Đinh Duy bị bệnh, thật ra cô cũng
không để ý có thể trước cuộc họp tuyên truyền ngày mai những việc làm này có là
việc thiện hay không,mà để ý những điểm đáng ngờ trong cái phối cảnh của phương
án công trình này.
Quả nhiên nửa giờ sau, giám đốc phòng kinh doanh của
“Trung Vũ” hấp tấp chạy tới, phụ nữ hơn 30 tuổi, theo đó là khẩu khí nghiêm
khắc: “Giám đốc Trương, tôi hoài nghi một trăm phần nghìn đối với biểu hiện
trình độ của thi công của khách sạn các anh!”
Nữ giám đốc tận mắt nhìn công nhân đem những biển
quảng cáo này treo lên, lại cẩn thận kiểm tra một lần nữa, Trầm Tích Phàm cũng
vạn phần lo lắng, cùng giám đốc Trương leo lên leo xuống, kiểm tra
một lần lại một lần, để xác nhận.
Giữa lúc ấy, Nghiêm Hằng tự mình đến đây, cùng
giám đốc Trương nói chuyện nghiêm khắc khắt khe, toàn bộ quá trình chỉ nhẹ
nhàng liếc nhìn Thẩm Tích Phàm một cái, sau đó lại dời tầm mắt không lưu lại
dấu vết.
Cô biết,lúc Nghiêm Hằng đang làm việc, chính là
tuyệt đối sẽ không nể tình lưu mặt, nếu hôm nay là Thẩm Tích Phàm bản thân gây
ra sai lầm, anh sẽ nghiêm khắc chỉ trích cô, tuyệt không khách khí.
Nhưng cô vẫn cảm thấy khó chịu, trong lòng buồn
phiền, không phải vì bị tới trách móc, mà là cô bỗng nhiên cảm thấy Nghiêm Hằng
cách cô thật xa thật xa, xa tới anh đứng gần cô như vậy, thế nhưng không thấy
nổi cô không khỏe, khó chịu trên thân thể.
—–
Cuối cùng lúc 6 giờ sáng, hội trường rốt cục cũng
khôi phục đổi mới hoàn toàn, vài cái biển quảng cáo lại lần nữa di chuyển vị
trí, nhìn qua an toàn hơn.
Cô mới thở phào nhẹ nhõm, sờ sờ khuôn mặt đã bị lạnh
cóng tới không còn cảm giác, cô cảm thấy hiện tại nhấc từng bước chân cũng thật
khó khăn, không riêng gì cảm giác lạnh run, mà đau cả toàn trái tim, sắp chống
đỡ không nổi.
Nhưng, cô lại vẫn gắng gượng trụ vững.
Ở văn phòng, nữ giám đốc của “Trung Vũ” một mực chắc
chắn là do vấn đề của bộ phận công trình làm việc mới đưa đến tổn thất, Trầm
Tích Phàm đứng một bên cắn môi, sắc mặt tái nhợt, dường như là từng chữ một gằn
giọng mà nói ra: “Chẳng lẽ trước đây giám đốc Trương không cùng Trung Vũ
phía cô nói qua quy tắc, ví dụ như vấn đề biển quảng cáo treo cao mấy mét, hay
sân khấu phát biểu cố định như thế nào,
