trong túi.
“Tôi
cho rằng em cũng mong mình có thai chứ.”
Ta lắc đầu nguầy nguậy:
“Giỡn
chơi sao, anh thể nào chẳng muốn em thu gọn chiến trường, không đời nào vì cái
thai mà cưới em. Em tội gì phải để mình mang thai? Anh biết em rất thông minh
mà, em rất biết thân biết phận.” Nói đùa sao; chơi thì chơi, nhưng cũng phải
quan tâm đến cuôc sống của mình, ta chẳng cần loại đàn ông này làm chồng làm
gì. Cùng lắm theo hắn nửa năm cũng là may lắm rồi. Điều quan trọng nhất là
không để cho hắn truyền bệnh tật cho ta, ai biết kẻ “thân kinh bách chiến” như
hắn có ủ thứ bệnh quái gì trong người.
Lâu Phùng Đường bình tĩnh nhìn ta:
“Rất
ít cô gái nào thông minh như em. Hoặc có thể nói, có lẽ dã tâm của em còn lớn
hơn nữa, đúng không?”
Người đàn ông này luôn cho rằng tất cả phụ nữ đến muốn bám
dính lấy hắn, cho nên tấm chắn phòng hộ của hắn quả thực không gì đâm thủng nổi;
gặp phải một người không muốn làm vợ hắn như ta, cũng khó trách hắn không tin,
luôn để tâm nghi ngờ rằng có lẽ ta còn có mục đích khác thâm hiểm hơn.
Đẩy hắn một cái:
“Thấy
ghét, đừng có nhìn người ta như vậy chứ! Chỉ là em biết rõ thân phận mình hơn
so với người khác thôi; huống chi Lâu công tử luôn luôn hào phóng như vậy. Tin
chắc sẽ không bạc đãi em, cho nên em sẽ không làm khó anh, sao lại không tin
người ta?”
“Vậy
sao?” Hắn cười nhạt, “Đường xa mới biết sức ngựa.”[5'>
Rất khó hình dung cái cảm giác không còn là trinh nữ.
Đương nhiên, trong tình huống không kịp tìm một người đàn
ông để loại bỏ cái lớp màng mỏng đó, lạc hồng của ta đành phải ‘đáp’ trên ga trải
giường của Lâu công tử, có điều ta dễ dàng xua tan nghi vấn của hắn. Ta bảo hắn
rằng, bởi vì đàn ông rất thích nhìn thấy ‘máu’ của phụ nữ, bởi vậy ta đã đến bệnh
viện để ‘sửa sang’ lại màng trinh của mình, để mỗi một người tình của ta đều cảm
thấy vui sướng trọn vẹn, đều thấy bản thân mình được làm người đầu tiên và duy
nhất. Nhưng mà chắc là hắn không tán thành cách làm của ta, bởi vì hắn chẳng có
vẻ gì là hớn hở cả.
Có điều, mặc kệ hắn.
Bây giờ là mười giờ sáng, thân là bạn tình của hắn, ta đương
nhiên có lý do đi làm muộn. Hắn đã đến công ty trước, cho phép ta sau giờ trưa
mới phải đi làm, ta bèn trở về nhà mình tắm rửa kỳ cọ lần thứ hai.
Thành thật mà nói, ta cũng chẳng thấy khoái cảm gì mấy. Có lẽ
vì cố sức biểu hiện vẻ gợi cảm lão luyện, cho nên không có thời gian để mà mụ mị
trong bầu không khí tán tỉnh của hắn, cũng chưa thấy cái gì gọi là hưởng thụ hết,
bất quá, cũng tàm tạm, về cơ bản ta chưa từng nếm trải mùi vị này, chỉ là trước
đây xem phim, đều thấy dáng vẻ hồn tiêu phách lạc của nam nữ trên giường, nên mới
nghĩ rằng thể nghiệm của bản thân ta không bằng họ. Chỉ thấy đau.
Có lẽ sau này sẽ đỡ hơn. Lâu công tử đích thực rất biết vuốt
ve khiêu khích, đêm qua mặc dù không lý tưởng như ta tưởng tượng, nhưng cũng có
lúc hừng hực như lửa, chí ít phương diện đó của hắn cũng thú vị, cho dù ta
không đạt được một phần mười của hắn.
Hắn nhất định là cảm nhận được, nếu không hắn sẽ không kích
thích nhiệt tình của ta thêm lần nữa; nhưng cơn đau của ta còn đang âm ỉ, toàn
bộ phản ứng nhiệt tình chỉ là phối hợp với hắn biểu diễn mà thôi, chẳng biết có
lừa được hắn hay không, dù gì sau đó hắn cũng ngủ say như chết. Khi đó, ta mới
ngồi dậy nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Tình yêu kiểu này không hề đẹp đẽ tí nào, có lẽ ta nên tìm
người đàn ông thứ hai để thử xem sao, nhưng trong thời gian ngắn thì không được!
Ta cảm thấy cái thất vọng nhiều hơn cái đạt được. Nhưng vì sao thế gian vẫn có
nhiều người liều lĩnh vì cái thứ tình yêu này? Nhất định là còn có một chút đẹp
đẽ nào đó mà ta chưa lãnh hội được.
Ra khỏi phòng tắm, ngắm nhìn cơ thể trần trụi của mình trong
gương, thấy có mấy vết hôn và mấy chỗ thâm tím; giống như trước đây khi còn ở
chung với mẹ, mỗi lần ba đến, đều sẽ nhìn thấy những thứ tương tự trên người mẹ.
Đây thực sự là một hành vi dã man, nhưng đại đa số mọi người đều thích thú với
nó, cho nên ta không thể nào ‘phủ quyết’ khoái cảm của hành vi tình dục này được.
Ta nghĩ tâm tình phức tạp của mình vẫn chưa bình phục trở lại,
bằng không ta đâu có cảm giác tim loạn nhịp và lòng rầu rĩ như thế này. Màng
trinh đối một cô gái mà nói, vẫn là thứ vô cùng quan trọng; cho dù nó chẳng có
chút tác dụng gì.
Một lần nữa hóa trang mình thành một bình hoa xinh đẹp gợi cảm,
ta phải tiếp tục ra chiến trường chiến đấu thôi.
Tô son xong, một cuộc điện thoại gọi đến phá tan thế giới
yên tĩnh của ta.
“A lô, Nhậm Dĩnh nghe.”
“Dĩnh nhi, ba đây. Ba đang ở Đài Bắc, đến nhà hàng ăn trưa với
ba!”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói uy nghiêm nhưng đầy
chìu chuộng của ba ta. Ta giật thót mình:
“Sao ba lại lên đây?”
“Lên thăm con! Mau tới đây, buổi chiều ba còn phải đi đánh
golf, giờ ba đang ở Khải Duyệt.”
“Ai đi theo ba vậy?” Ta chải mái tóc dài.
“Muốn nói gì đây?” Giọng ba không được vui.
“Bà xã thứ mấy theo ba đến Đài Bắc?”
“Không có! Ba đặc biệt đến thăm con thôi, kêu bọn họ đi theo
làm cái gì? Con gái ngo