dùng ánh mắt gay gắt
đó trừng về phía cô em gái phá phách của hắn:
“Phùng
Hân! Em tốt nhất là nên có lý do chính đáng! Vào đây.”
“Anh
hai à, em—”
“Vào
đây!” Giọng nói trầm tĩnh của hắn không cần phải quá lớn cũng đủ uy nghiêm khiến
cho người khác phải khuất phục.
Ta liền vội ôm lấy cánh tay hắn. Lả lơi dán mắt vào hắn:
“Phó
tổng, trước khi anh giải quyết chuyện nhà, phải chăng nên bảo em gái anh xin lỗi
em một tiếng?”
“Đừng
có mơ! Cô đang toan tính chuyện gì!” Lâu tiểu thư cao ngạo tức tối lên tiếng
trước.
Lâu Phùng Đường hiển nhiên cũng cho rằng ta không nên có yêu
cầu này, chỉ lãnh đạm nói:
“Tôi
sẽ bồi thường cho em bằng cách khác. Phùng Hân, vào đây.” Nói xong, đẩy tay ta
ra, đi vào văn phòng của hắn trước. Lâu tiểu thư bước theo sau đuôi còn quay
sang ta làm mặt quỷ một cái rồi mới đi vào.
Ta không hề tức giận, quay lại ngồi vào bàn làm việc của
mình, nghiền ngẫm hai con người thuộc hàng “cao cấp” kia; xem ra bọn họ thật sự
phân loại ta vào nhóm người thứ đẳng.
Sự phân chia giai cấp mới kỳ lạ làm sao, bọn đàn ông khi muốn
chơi bời, không thể thiếu đám bình hoa chúng ta, nhưng trong tận đáy lòng thì lại
vô cùng xem thường, hoàn toàn không có một chút xíu tôn trọng nào. Lâu công tử
có vẻ như cho rằng ta không đủ tư cách đứng ngang hàng với hắn.
Tình dục là một cái gì đó rất lạ lùng, đàn ông khi cần giải
quyết nhu cầu hoàn toàn không nói đến chuyện yêu hay không yêu, thích hay không
thích, thậm chí sẵn sàng đi tìm những cô gái mà mình vốn khinh thường, chứ
không tìm con nhà tử tế; bởi vì bọn họ không muốn chịu bất cứ trách nhiệm nào,
không muốn chỉ vì nhu cầu tình dục mà hủy hoại cả cuộc đời. Đàn ông quan hệ vì
nhu cầu, còn con gái nhà đàng hoàng thường dùng tình dục để đổi lấy tình yêu,
đây là cái giá mà đàn ông không dám hưởng, thà đi tìm những cô gái đổi thân thể
lấy tiền còn hơn. Nhưng đồng thời, cũng cân đo đong đếm kỹ càng, cho nên đến một
lúc nào đó buộc phải kết hôn, bọn họ sẽ tìm đến các cô gái con nhà đàng hoàng;
còn những kẻ như chúng ta chỉ đáng bị đá văng xa mười vạn tám nghìn dặm.
Nhưng người đàn ông trước mắt này, thậm chí ta còn chưa chơi
đùa với hắn. Ta còn chưa cho hắn cắn miếng nào, mà hắn đã khinh thường ta như vậy,
một khi quan hệ sâu hơn, oa, vậy thật đúng là trăm phần trăm ứng với câu ‘chơi
chán thì bỏ’ rồi.
Ta khẽ huýt sáo một tiếng, bắt đầu nghĩ xem mình có nên moi
chút tài sản kha khá rồi mới phủi đít đánh bài chuồn hay không. Hắn khoái đàn
bà mê tiền, ta đây sẽ không phụ mong muốn đó mà hám của như điên!
Nhìn quanh gian phòng thư ký rộng mười mét vuông này, ước chừng
đêm nay hắn sẽ có hành động. Nếu trước mắt bạn tình của hắn là ta, tin rằng hắn
sẽ không khách khí, nghe đồn hắn không thể thiếu đàn bà quá ba ngày, như vậy trừ
phi ba ngày đi công tác kia có mỹ nữ theo hầu, nếu không hắn không thể nhịn lâu
hơn được nữa. Sự tò mò của ta đối với hắn lại tăng thêm một chút, ở trong văn
phòng thì thiết diện vô tư nhìn ta, còn ở trên giường thì sao? Hắn sẽ điều chỉnh
hai trạng thái tâm lý đó như thế nào? Hay là…… hàhà…… ngay cả trên giường hắn
cũng trương ra bộ mặt lão K[1'>? Thật có thể như thế sao? Oa oa oa! Vậy thì thật
đáng ngạc nhiên; nếu hắn thật sự có thể mặt không đổi sắc, ta sẽ kính cẩn
nghiêng mình ngã mũ chào hắn, bo thêm ba cái dập đầu[2'>!
***
[1'> Lão K = King.
[2'> Vái lạy
Ta bắt đầu hiểu rõ một chút nguyên nhân vì sao Lâu Phùng Đường
lại dùng “bình hoa” làm thư ký.
Trong khi xử lý công việc, có lẽ một thư ký xinh tươi đầu rỗng
không thể đạt hiệu suất cao đến mức thập toàn thập mỹ, nhưng trong xã giao, hắn
lại thu về hiệu quả gấp bội.
Rất nhiều khách hàng khó chơi đều thích bàn chuyện làm ăn
trên bàn rượu, mà nếu trọng dụng một cô bướm xinh đẹp làm thư ký, thì khi lui tới
quán rượu chẳng phải sẽ có người hỗ trợ hắn bàn chuyện làm ăn sao.
Đúng là một tay điếm thúi. Có thể ‘tri nhân thiện nhậm[1'>’
phát huy hết mức năng lực công dụng của cấp dưới, hoàn toàn không lỗ vốn! Theo
ta, vị giám đốc trước của ta không được thông minh như vậy, chỉ biết nuôi bồ
nhí, mà không biết tận dụng giá trị; như bình hoa chúng ta đây nếu chỉ dùng
trên giường không thôi thì quá lãng phí, nếu có thể đa giác hóa[2'> kinh doanh mới
có thể danh lợi song thu[3'> được!
Oh oh! Đúng là Lâu Phùng Đường có khác.
Tối nay tan sở, hắn lập tức muốn ta về nhà trang điểm chưng
diện một chút để đi chiêu đãi khách. Sau đó liền đưa ta đến nhà hàng hoa lệ này
để tiếp một khách hàng Nhật Bản.
May mắn tiếng Nhật của ta cũng tàm tạm, ngồi giữa đám khách
Nhật Bản, đối với biểu hiện động tay đông chân của bọn họ không những không cự
tuyệt mà còn điệu đàng hưởng ứng, từ đầu đến cuối trông như bị ăn sạch đậu hủ,
nhưng lại chẳng chịu tổn thất gì; có được điều này là nhờ ta ở chung với Điền Tụ
Phương kia nên cũng học được không ít công phu. Đương nhiên đậu hủ của ta cũng
không tính là bị ăn sạch sẽ, sau khi thỏa thuận được ký kết, ta viện cớ này nọ
rồi quay lại ngồi bên cạnh Lâu Phùng Đường. Tiếp đó, một cô gái mới vào sau đã
làm mê muội ông khách N