ào trong lòng, thái độ thương tâm
và tác phong mạnh mẽ không gì sánh được, ôm chặt lấy cả thể xác lẫn linh hồn của
cô gái mỏng manh yếu đuối.
Xa xa, ta thấy trong lòng bàn tay của anh ta có một vết sẹo
rất sâu.
Cuối cùng, anh ta đưa cô gái đi.
Ta rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Quay đầu lại nhìn ba,
trong đôi mắt ba thoáng rưng rưng; ông cũng thở dài một hơi.
“Cậu ta sẽ chăm sóc cho con bé, như câu chuyện của ba mẹ nó
ngày xưa. Con bé đó không cần tiền, thứ nó cần chỉ là một vòng tay để nương tựa.”
Đúng vậy, đó cũng là cảm giác của ta.
“Dĩnh nhi, có một số đàn ông không thể dây vào.” Ba chỉ nhắc
nhở ta một câu ngắn gọn nhưng chứa đầy thâm ý.
Ta nghĩ, ông nhấn mạnh câu chuyện vừa rồi, là có dụng ý.
Nhưng nếu ta đã thò chân vào nước rồi, thì nhất định sẽ không bỏ cuộc giữa chừng,
ta và Lâu công tử chỉ vừa mới bắt đầu! Ta tin tưởng Lâu công tử sẽ không có
tính cách điên cuồng mãnh liệt như Vương Cánh Nghiêu, hắn tuyệt đối sẽ chẳng có
chút nhiệt tình nào đối với loại phụ-nữ-chỉ-có-nhan-sắc như ta. Ta thừa nhận mẹ
ta, và mẹ của cô gái vừa nãy kia mới là những người phụ nữ đặc biệt đáng để cho
đàn ông giữ chặt không buông; đó là bởi vì bọn họ đặc biệt, cộng thêm một dáng
vẻ không một chút mị hoặc hay có chút biểu hiện coi trọng đồng tiền nào, bởi vậy
dù là nhân tình, cũng là thưởng phẩm để đàn ông theo đuổi. Nhưng còn ta? Cố ý sắm
vai hạ phẩm, đã hám của lại thập phần mị hoặc, đàn ông làm sao có thể yêu ta được.
Ta sợ cái gì chứ? Lâu công tử nếu có nhìn trúng ta, đó chỉ có thể là do “khẩu vị”
của hắn có vấn đề; dựa vào tiêu chuẩn của hắn mà đánh giá, ta nghĩ ta tuyệt đối
an toàn, đồng thời có thể rút lui nguyên vẹn.
Ba thấy gương mặt tươi cười của ta, tựa như một đứa tiểu
ngoan đồng không biết trời cao đất rộng là gì, nhịn không được nói tiếp:
“Nếu như con thật sự chỉ là một bình hoa không thôi thì cũng
chẳng sao, ba còn yên tâm một chút, thế nhưng con đâu phải! Con chỉ bởi vì ham
chơi mới đi đóng cái loại vai này. Giả sử đối tượng mà con đùa bỡn chỉ đơn thuần
là một tên đần độn hoặc mê gái, vậy thì chẳng có chuyện gì để nói, nhưng mà con
ơi, ba biết con sẽ không thèm chơi với mấy loại kém cỏi như vậy đâu, mà hắn chắc
phải là một kẻ lợi hại. Đến một ngày hắn nhận ra con còn có một bộ mặt khác, biết
được con chỉ đang diễn kịch với hắn, vậy con có dám bảo đảm hắn sẽ không nổi
quyết tâm chinh phục con cho bằng được hay không? Đến lúc đó con thật sự sẽ trở
thành kẻ chơi dao có ngày đứt tay đó.”
“Ba đang nói về kinh nghiệm của chính mình hả?” Ta không hề
để ý những gì ông nói, trái lại còn dập ngược lại ông.
Nhưng ba chỉ nhìn ta đầy yêu thương, không chút tức giận:
“Không, ba chưa từng gặp một cô gái nào giống con. Có điều mẹ
con cũng đủ làm ba thất điên bát đảo rồi, ba sẽ không tham lam thêm nữa đâu; vẫn
còn có những phụ nữ ham tiền tương đối sòng phẳng. Nhưng mà ba nói cho con biết,
nếu như hai mươi năm trước, ba gặp phải loại con gái không biết sống chết dám
vuốt râu hùm như con, thì dù thế nào cũng sẽ không buông tha cho con đâu, dù
không xé xác ra từng mảnh, chí ít cũng sẽ cột chặt bên người cả đời.”
Ta âm thầm thè lưỡi. Đàn ông đều bạo lực như thế sao? Không
thể nào. Dù sao ba cũng là đàn ông của thời xưa, còn có khái niêm tam thê lục
thiếp, muốn vui đùa phụ nữ thì sẽ mua về bên người mà chơi, vừa an tâm lại gọn
gàng; nhưng mà đàn ông thời bây giờ sẽ không muốn phải chịu trách nhiệm gì, ngoại
trừ người vợ chính thức ra. Nếu mèo mỡ vụng trộm bên ngoài thì cũng không nghĩ
đến chuyện tình cảm hay độc chiếm làm gì, bạn tình đó nếu còn có bồ khác thì
càng tốt, tránh vớ phải loại người bắt hắn chịu trách nhiệm.
Huống chi, Lâu Phùng Đường lại đang nghĩ ta chỉ một bình hoa
tham tiền, thì sẽ không quan tâm nhiều đến ta làm gì. Ta tin vào phán đoán của
mình.
-------------------
[1'> Tranh nhau khoe sắc đẹp
Sự thực chứng minh, phán đoán của ta là đúng, cái này phải
tính đến trình độ diễn xuất tuyệt hảo của ta.
Lên làm thư ký “bình hoa” kiêm người tình của Lâu công tử đã
được hai tháng, ta và hắn có thể nói là hợp tác vô cùng khắng khít. Lúc đi làm,
hắn cần một thư ký, mặc dù làm việc bất lực, nhưng có thể giúp hắn đưa mấy vị
khách hàng “vào tròng”, ngoài ra khi đi làm không được ỷ sủng mà kiêu, ta đều
làm được; còn buổi tối, khi hắn cần ta, thì ta cũng làm tròn bổn phận của một
tình nhân.
Một quan hệ hợp tác tốt đẹp như thế, mức độ thoả mãn có thể
nhìn vào mức lương và đống đồ trang sức tăng vọt của ta thì sẽ rõ; đàn ông đều
dùng vật chất để biểu đạt “lương tâm” của mình. Mấy vụ này thì Lâu công tử khá
là rộng rãi, hắn đồng thời cũng là một lựa chọn tốt nhất để học hỏi, ngay trên
người hắn. Ta thấy được một bộ mặt thủ đoạn linh hoạt chu toàn với khách hàng,
cũng thấy được cách thức làm chủ toàn cục của hắn tại những bữa tiệc tùng chiêu
đãi. Những lúc riêng tư, hắn phóng túng, và cũng lạnh lùng. Làm gì có ai có thể
trong những lúc cực kỳ phóng đãng, mà vẫn khiến người khác cảm thấy vô cùng xa
cách như hắn? Bộ mặt ẩn giấu trong sâu thẳm của hắn, ta khô
