Pair of Vintage Old School Fru
Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Yêu Em Không Cần Quá Cuồng Si

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323031

Bình chọn: 9.5.00/10/303 lượt.

an, đến đây mau lên.”

Ta đành phải nhận lời. Ông ấy thực sự quá rảnh rỗi, nên mới

có thể không có việc gì cũng lên Đài Bắc thăm ta, còn nhân tiện đi đánh golf nữa

chứ.

Trong đám con cái của ông, chỉ có mình ta là con gái, hơn nữa

lại không theo họ cha; nguyên nhân là vì mẹ ta không đồng ý. Mẹ từ trước đến

nay luôn cho rằng ta là cốt nhục của bà, là sự tiếp nối của cuộc đời bà, cho

nên kiên quyết nuôi ta bằng chính đồng tiền mình kiếm được, cự tuyệt đề nghị trợ

cấp của ba. Tư tưởng của mẹ rất lạ lùng. Cuộc đời bà đã bán cho ba ta, chưa bao

giờ từng có suy nghĩ khác, thế nhưng khi ta sinh ra, bà liền nảy sinh tính độc

chiếm 100%. Cho rằng ba không nên nhúng tay quản bất cứ chuyện gì của “con gái

bà”, bởi vì ngay từ đầu bà chỉ bán thân thể của mình, chứ không bán con gái.

Ba ta muốn bỏ tiền ra nuôi con gái còn phải dùng cách lén

lút dấm dúi. Ông có bảy đứa con, sáu đứa con trai đứa nào cũng cố “tận dụng”

ông ấy, đương nhiên là dùng tiền của ông ăn no béo trắng, thậm chí mở công ty

kinh doanh; cũng chỉ có mình ta có thể nói là một đồng cũng không lấy.

Mẹ dùng tiền của mình nuôi ta lớn, mua nhà cho ta ở, dạy dỗ

ta trưởngthành; thẻ vàng ba cho, ta chưa bao giờ quẹt một lần, cho nên ba đối với

hai mẹ con chúng ta có thể nói là vừa yêu vừa hận. Nếu như ta ngoan ngoãn theo

họ ba, dùng tiền của ba, e rằng ông sẽ chẳng bao giờ chú ý tới ta, bởi vì đàn

ông lúc tuổi xế chiều, đặc biệt là người vùng nam bộ, lại càng trọng nam khinh

nữ. Thế nhưng ta không thuận theo sự sắp xếp của ông, lại khiến cụ đặc biệt

quan tâm tới ta.

Rất lạ lùng phải không, đây cũng là một loại tính cách con

người.

Nhìn vào gương kiểm tra kỹ một lần cuối, ta nhanh nhẹn bước

ra khỏi nhà.

Ba ta tên là Chung Thiệu Chính, năm nay vừa tròn sáu mươi tuổi,

đại thọ của ông được tổ chức linh đình cách đây hai tháng, có điều ta không đến

dự. Ta không muốn chứng kiến cảnh tranh nghiên đấu diễm[1'>, cũng không muốn gặp

mặt mấy anh em cùng cha khác mẹ của mình; không phải vì bọn họ xấu, kỳ thực có

vài người còn có thể nói là không tệ, chỉ là dựa vào thân phận mà nói thì chẳng

có gì đáng tự hào, dứt khoát không xuất hiện, dù gì ta cũng chẳng màng đến thứ

gì của ông già. Ta họ Nhậm, ta là Nhậm Dĩnh, không cần xuất hiện tại những cuộc

họp mặt của dòng họ Chung.

Tuy đã sáu mươi, nhưng ba vẫn có sức hấp dẫn của một người

đàn ông đứng tuổi! Cơ thể cao ráo thon gọn, hai bên tóc mai màu xám bạc trông

thật khí phách; ông rất đẹp lão, khí sắc hồng nhuận, rất biết cách chăm sóc cơ

thể.

“Trong mấy đứa con của ba, chỉ có con là không ngoan nhất.”

Ba đưa tay ra vuốt tóc ta, than thở oán trách.

“Dĩnh nhi, đừng tiếp tục sống thế này nữa, trở về miền nam

xem mắt đi! Có mấy đứa con trai được lắm cho con tha hồ chọn lựa.”

“Ba à, con rất thích công việc đang làm, con không lấy chồng

đâu.” Theo quan điểm của ba, ta quả thực đã sa đọa không còn thuốc nào chữa nổi.

Tự nhiên lại quyết tâm ở công ty người khác làm bình hoa, mà không chịu tìm một

người đàn ông tốt để kết hôn.

“Mẹ con dạy hư con rồi, còn ba thì quá dung túng cho con,

nên mới có kết quả ngày hôm nay.” Ba thở dài thườn thượt.

Bởi tư tưởng con người thường rất khó khai thông, nên ông

không biết răn dạy ta thế nào mới phải, hơn nữa ông thực sự cưng chìu ta, cho

nên không thể nào đối đãi với ta giống như mấy đứa con khác. Khi đối diện với

các con trai, ông thường chí công vô tư, cũng rất nghiêm khắc, tuyệt không

phóng túng, cũng không thiên vị đứa nào.

“Ba ơi, con có cách hạnh phúc của con, con chẳng muốn lấy chồng

tí nào.” Ba chưa bao giờ chấp nhận nổi quan điểm của ta. Bình thường thôi. Ta

cũng rất hiểu tư tưởng cổ kính của một ông lão sáu mươi tất nhiên không chấp nhận

cách nói của ta được, thế nhưng những cuộc nói chuyện thế này, lặp đi lặp lại

mãi, rốt cuộc ông cũng chỉ có thể chọn cách tiếp tục phóng túng ta.

Ta nghĩ mẹ năm xưa kiên quyết không nhận tiền của ba để nuôi

ta, là để hôm nay ba không thể trở thành chúa tể của ta được! Mẹ đúng là nhìn

xa trông rộng! Cảm ơn mẹ rất nhiều!

“Í?”

Ánh mắt ba đột nhiên dán chặt vào thứ gì đó sau lưng ta. Hai

hàng lông mày rậm khẽ chau lại, ta nhìn theo ánh mắt của ông, thì thấy tại chỗ

ngồi bên cạnh cửa sổ cách chỗ này năm mét là một cô gái trẻ mặc áo trắng vô

cùng xinh đẹp. Ta nhất thời cũng nhìn đến ngây người, sắc đẹp không phải là thứ

hấp dẫn nhất, mà là cái khí chất phiêu bồng như thể không tồn tại đó, khiến kẻ

khác cứ dán chặt mắt vào cô ấy không cách nào rời ra được.

“Cô ấy là ai?” Ta hỏi ba.

“Là con của một người đàn ông đặc biệt. Ba chỉ mới gặp mặt một

lần hồi năm ngoái, nhưng không thể nào quên được.” Ba vẫn nhìn chăm chăm.

“Ba, không phải nhắm trúng người ta rồi chứ?” Trời ơi, không

thể nào!

Ba kinh ngạc quay đầu lại, trừng ta một cái:

“Nó mới mười chín tuổi thôi, cô nương! Ba không định tìm

thêm bà nào nữa đâu, hơn nữa, nó cũng không phải là người mà ba có thể động đến.”

“Ồ? Vì sao vậy? Cô ta là ai?” Lòng hiếu kỳ của ta bùng lên dữ

dội. Người cha ngạo mạn này của ta xưa nay chưa bao giờ nói ra n