hững chuyện hạ
thấp uy phong của mình! Có thể khiến ông cam tâm tình nguyện thừa nhận, có thể
thấy địa vị của đối phương đích thực không nhỏ! Ta hiếu kỳ rồi nha. Quay đầu lại
nhìn cô nàng lần nữa, ánh mắt cô ấy vẫn xa xăm nhìn ngắm bầu trời, tựa như cách
biệt bản thân ra khỏi trần thế vậy.
Ba gật đầu, quyết định thỏa mãn cơn hiếu kỳ của ta.
“Mẹ cô bé, cũng là tình nhân của một người đàn ông. Nếu so
sánh, mẹ con và mẹ nó có một điểm chung, đều là những người đàn bà có khí chất
đặc biệt, con học ngành thương mại, chắc cũng biết chuyện mười chín năm trước tập
đoàn tài chính Vương thị lớn nhất Đài Loan không biết lý do gì bị hủy hoại chỉ
trong chốc lát phải không?”
Ta gật đầu:
“Dạ biết, sau đó nhờ sự sụp đổ của tập đoàn Vương thị mà ba
tập đoàn tài chính nhỏ khác là Lâu, Thang, Trần mới có thể nổi lên, trở thành
những lão đại trong hai giới kinh tế – chính trị ở phía bắc.” Đó là một vụ phá
sản kỳ lạ, cho đến nay không ai có thể lý giải vì sao tập đoàn Vương thị có thể
bị hủy hoại chỉ trong một buổi sáng.
Ba nói tiếp:
“Con cũng biết mười tháng trước, chủ nhân “Tập đoàn Hoàng Tỉ”
đã thay đổi. Người thay thế chính là một phụ nữ rất có năng lực?”
“Dạ biết, đó cũng là một việc kỳ quái, người đứng đầu Vương
Cánh Nghiêu tự nhiên lại đem tất cả tài sản giao cho người vợ đã ly thân hơn mười
năm, sau đó biến mất không tung tích. Vứt bỏ cả sự nghiệp to lớn, khiến người
khác không thể nào hiểu nổi.” Về phần “tập đoàn Hoàng Tỉ” ta cũng không hiểu rõ
lắm, chỉ biết nó là một tổ chức lớn tầm cỡ trên cả quốc gia, đầu tư nhiều lĩnh
vực khác nhau ở các nơi trên thế giới, vả lại còn thu được lợi nhuận rất cao.
Nhưng người đứng đầu từ trước đến nay đều thoắt ẩn thoắc hiện, không ai biết hết
về người đó, chỉ biết ông ta tên là Vương Cánh Nghiêu, nhưng chưa ai từng gặp
ông ấy. Vợ ông ta Hoàng Thuận Linh luôn là người đại diện đứng ra xử lý công việc,
hai người không sống chung, quan hệ mập mờ không rõ, không ai đoán ra được.
“Vương Cánh Nghiêu là chủ nhân của tập đoàn Vương thị, cũng
là người tự tay làm sụp đổ sự nghiệp của nhà mình, còn cô bé này chính là con
gái duy nhất của Vương Cánh Nghiêu.”
Oa! Câu chuyện quả thực đáng kinh ngạc!
“Ông ta có con gái sao?” Vậy vì sao không nghe nói đến việc
chia tài sản cho người thứ hai vậy? Ta lại nhìn cô ta một lần nữa, thật là một
cô bé xinh xắn.”Vậy, mười tháng nay, ông ta đi đâu?”
Ba lơ đãng nhìn cô gái, đáp lời ta:
“Người phụ nữ hắn yêu nhất đã chết, bị ung thư não, qua đời
cách đây mười tháng; còn hắn, cũng biến mất, ôm thi thể người phụ nữ yêu
thương, chạy khỏi bệnh viện, từ đó đến giờ chưa từng xuất hiện trở lại.”
Tuy rằng ba kể không chi tiết lắm, nhưng cả người ta vẫn vì
câu chuyện này mà run rẩy một hồi, hay thật —— một người đàn ông kỳ lạ đáng sợ!
“Vậy… ông ta đã đi đâu?” Ta thấp giọng hỏi.
“Hắn không thể sống một mình. Mấy tháng trước, một chiếc tàu
đánh cá kéo về một chiếc du thuyền, nghe đâu, trong khoang thuyền đó có một khẩu
súng lục và một quả bom, trên thuyền có tên của hắn; còn hắn thì mất tích. Hắn
là loại người cực đoan và đáng sợ, thế nhưng cả đời hắn lại cam nguyện bị hủy
trong tay một người đàn bà, thật khiến người khác không tưởng tượng nổi.”
” Sao ba biết chuyện này?” Đây là điều mà ta nghi hoặc.
“Ngày xưa, ba từng là người đứng đầu của tập đoàn “Báo”[2'>,
cho nên một năm trước có nhận lời mời tham gia tiệc sinh nhật thứ mười tám của
cô bé. Khi đó bởi vì người phụ nữ kia chẳng còn sống được bao lâu, nguyện vọng
cuối cùng là tổ chức cho con gái một bữa tiệc sinh nhật vui vẻ, cho nên mới
phát thiệp mời tất cả những ai từng là thành viên của tập đoàn Báo đến dự. Tổ
chức đó là một ký ức đáng giá nhất trong cuộc đời trai trẻ của ba. Sau đó bởi
vì những quan hệ làm ăn của gia đình, ba phải rời bỏ nó, nhưng vẫn giữ liên lạc.
Hắn là một người mà khiến người khác cả đời không thể quên được.”
Ta trầm tư một lúc rồi nói:
“Nếu như vậy, thì người phụ nữ kia nhất định càng đặc biệt
hơn, bằng không sao có thể khiến người đàn ông đáng sợ như vậy yêu được.”
“Đúng vậy! Đúng vậy! Nhìn cô bé đó xem, nó gần như là bản
sao của mẹ nó. Cả cuộc đời này, Vương lão đại vì yêu cô ta mà đoạn tuyệt với thế
giới, cái ngày mà hắn gặp được Hà Liên U hắn không còn dính dáng gì đến người
đàn bà nào khác. Vợ của hắn e rằng đã phải phòng không chiếc bóng nhiều năm rồi!”
Ánh mắt ba ta tràn đầy ngưỡng mộ, khiến ta tưởng tượng đến
người đàn bà kỳ lạ mà ông kể kia. Thì ra trong quan hệ với tình nhân cũng có
trường hợp ngoại lệ, những người đàn ông đặc biệt cũng có lòng chung thủy; ta
cũng không mong muốn mình xui xẻo gặp phải loại đàn ông điên cuồng này. Trời ạ!
Giấu một người đàn bà cho đến chết già! Đúng là dọa chết người! Người đàn bà
kia chịu đựng được thì thật đúng là vĩ đại!
“Dĩnh nhi, con xem.” Phụ thân gọi lại ta.
Ta nhìn theo hướng ba chỉ.
Cô gái áo trắng bên cửa sổ, không còn ngồi một mình nữa, chẳng
biết từ lúc nào, một người đàn ông rất phong độ, điển trai và cương nghị bước đến.
Bọn họ nhìn nhau, sau đó anh ta kéo cô gái v