nữa còn ái mộ suốt bảy năm trời,
thật sự là lãng phí thời gian! Hơn nữa nhất định còn không được hồi báo.
“Ăn
đi, hy vọng hợp khẩu vị của em.”
Ta nhận bát mì, ăn khí thế. Nhoáng một cái đã ăn xong, đưa
bát cho anh ấy múc thêm, ta hỏi:
“Một
người đàn ông nếu chỉ thích chơi bời, giải tỏa nhu cầu sinh lý của mình, vậy
anh ta sẽ mong muốn tìm một cô gái như thế nào để chơi?”
Anh ấy giương mắt nhìn ta quái lạ, sau đó dùng ánh mắt sắc
bén của một nghệ thuật gia nhìn ta một hồi mới nói:
“Em
thật sự muốn đùa với lửa ư?”
Thành thực mà nói, từ hôm Chủ Nhật lúc mới gặp nhau lần đầu
ta đã dọa anh ấy đến phát khiếp; chào hỏi xong ta liền hỏi anh ấy có muốn lên
giường với ta, giúp giải quyết phiền muộn của ta không. Sau đó ảnh thà chết cự
tuyệt nhưng cũng rất thắc mắc lý do vì sao ta lại làm như vậy. Ta chỉ nói rằng
cảm thấy chán cảnh làm ‘trinh nữ’ mà thôi; xem ra tối nay anh ấy không có tâm
trạng để đùa rồi, quyết tâm bằng mọi giá hỏi cho ra lẽ.
“Thế
nào gọi là đùa với lửa chứ? Cuộc sống rất ngắn ngủi lại quý giá như vậy, sao em
có thể sống lãng phí trong dốt nát và tuân theo những khuôn phép cũ rích? Nghệ
thuật gia các anh không phải so với người bình thường càng nổi loạn hơn sao?
Sao có thể cho rằng hành vi của em không thích hợp?”
“Chỉ
cần em thật sự hiểu được mình đang làm cái gì, và thực sự hưởng thụ điều đó, mà
sẽ không bị trò chơi làm tổn hại.” Anh ta lắc đầu: “Em phải đủ lạnh lùng mới được,
nhưng em đâu phải.”
Ta nhướn mày:
“Ôi,
hiểu em nhanh vậy sao? Em thật sự trong sáng nha!” Không bận tâm chuyện người
khác bình luận mình thế nào là phương thức làm việc của ta, bởi vậy đối với
cách nói của anh ta, ta không định biện hộ, chỉ cười. Anh chàng này rất dễ dàng
quan tâm đến người khác. Khó trách sẽ tùy tiện lãng phí một phần tình cảm của
mình.
Nhưng thân là một nhà nghệ thuật, trong tính cách tất nhiên
phải có xu hướng bướng bỉnh và cuồng quyến, mới có thể định ra phương hướng và
đặc thù riêng cho sáng tác của mình, cho nên ta không làm hoạ sĩ là vậy! Cuộc sống
nếu cứ đơn giản định ra phương hướng và tâm tính, vậy chẳng phải là vô cùng tẻ
nhạt hay sao?
Ta vẫn khăng khăng vấn đề vừa mới hỏi:
“Trả
lời em đi. Để em quyết định.”
Anh ta bỏ đũa xuống, ngón tay sờ sờ cằm, suy nghĩ thật lâu:
“Anh
không biết gã mà em muốn đùa giỡn có điểm đặc biệt nào không, nếu hắn chỉ là một
kẻ trăng hoa bình thường, như vậy hắn sẽ kỳ vọng em xinh đẹp, nghe lời, không
gây phiền toái cho hắn, sau đó dùng tiền bạc là có thể giải quyết gọn lẹ, sẽ
không đòi hỏi tình yêu hay hôn nhân từ hắn; trên TV không phải đều diễn như vậy
sao? Anh có vài đứa bạn cũng làm như vậy. Bọn họ sẽ cưới những cô gái dịu dàng
thuần khiết làm vợ, nhưng đối tượng tình dục của bọn họ tốt nhất phải là loại
kinh nghiệm tình trường, quyến rũ nhiệt tình. Hoàn toàn không nói đến chuyện đạo
đức khi sống buông thả. Cách nghĩ này của đàn ông rất xấu, tốt nhất trước tiên
em hên hiểu được điểm này.”
Nếu Lâu Phùng Đường thật sự có thể xấu xa cho đến tận cùng,
như vậy trò chơi mới thêm phần thú vị! Nói chung, đàn ông vì sợ phiền toái, từ
trước đến nay công tư phân minh, rất ít người chịu để bạn tình của mình ở trong
công ty từ sáng tới chiều, bởi vì có một áp-lực-không-lời luôn hiện hữu mọi
nơi, một cô gái với năng lực của một bình hoa thì có thể phân về phòng ban nào
mới được đây? Những cô gái bình hoa phiền phức thường hờn dỗi, nổi cáu với hắn
bất kể lúc nào, không phân biệt chuyện công chuyện tư, còn có thể dính dáng đến
những gã đàn ông khác nữa. Bởi vậy ta chọn hắn, thực ra cũng tò mò sao hắn có
thể không nhớ lấy bài học này, ngược lại liên tục lặp lại việc xem thư ký và
người tình là một mà sử dụng? Nhưng hắn cũng là kẻ vô tình, một khi có cô thư
ký nào không tuân theo quy củ trò chơi của hắn, thì ngay lập tức cắt đứt hết thảy
quan hệ, cho một số tiền rồi bảo cô ta biến đi.
Thực chất, ta luôn tán thưởng loại đàn ông trăng hoa kiểu
này, nhưng phải vô tình cho đến cùng. Đủ cường hãn! Đùa giỡn mới thú vị.
Cảm giác này có chút giống như chơi trò nhảy BUNGEE[4'>. Chỉ
kích thích trong khoảnh khắc giữa sống và chết.
Aizz, vậy sẽ bắt đầu như thế nào đây?
Ta chuyển lên tầng mười sáu mới được ba ngày, mà ba ngày này
lại đúng lúc Lâu công tử đi nước ngoài. Ta liền nhờ trưởng phòng thư ký hướng dẫn
làm quen nghiệp vụ.
Đến ngày mai. Hắn sẽ trở về, ta – bình hoa này – phải cố gắng
diễn cho tốt phong thái mà một bình hoa nên có. Không được làm cho mọi người thất
vọng a! Ha ha ha!
***
[1'> Thanh cao không làm chuyện xấu
[2'> Công bút là lối vẽ tả thực, tỉ mỉ công phu trau chuốt từng
chi tiết nhỏ.
[3'> Một họa sĩ của TQ
[4'> Trò buộc chân lại rồi nhảy từ trên cao xuống
Ta đang đánh máy tài liệu trong tay. Chiều nay hai giờ họp
phải dùng, mà giờ phút này ta mới đánh được có một phần hai. Dựa vào thành tích
đánh máy bốn mươi từ một phút ở trường của ta, thì hiệu suất trước mắt chỉ có
thể gọi là “rùa bò”, một phút đồng hồ mà chỉ có năm chữ được đánh lên màn hình
đúng là làm trò hề.
Không phải ta cố ý lãng phí t