ô trầm mặc không nói, chỉ nhìn hắn thật sâu.
"Đừng suy nghĩ gì nữa hết, hãy để ngày hôm nay của chúng ta trôi qua một cách vui vẻ, được không?"
Hắn nhẹ nhàng ôm vai cô một cách vững chắc, dẫn cô băng qua đường, hướng về phía chiếc xe đang đỗ đi tới.
"Tôi muốn mời em ăn một bữa thật ngon, em thật sự không được gầy hơn nữa."
Hắn cười như không cười nói: "Tôi đoán, em là một cung nữ từ trong đường hầm thời gian đi ra đây, chắc chắn rất quen thuộc với món ăn Trung
Quốc, đúng không?"
Tâm Dao bị hắn trêu chọc như vậy, rốt cuộc nở ra một nụ cười ngọt ngào.
"Thật là khó khăn, cuối cùng cũng đã cười rồi." Hắn than thở, "Hy vọng hôm nay em sẽ giữ mãi nụ cười này."
Hắn vui vẻ nhìn cô, sau đó mở cửa đợi cô lên xe rồi mới đi vòng qua ghế lái bên kia, bước vào trong xe.
Mưa rơi tán loạn che mờ tầm mắt, hắn khởi động cần gạt nước, gạt hết những
giọt nước mưa tan loãng vào hư không, rồi nhìn về phía trước, cũng chỉ
là một màn mưa mịt mù.
"Thời tiết như thế này, chỉ có một nơi thích hợp nhất để xem mưa và nghe mưa." Mộ Văn nói.
"Ở đâu?"
"Vũ Hiên."
"Vũ Hiên?" cô dùng đôi mắt nghi hoặc nhìn hắn."Là quán trà nghệ sao?"
"Không." Hắn cười nói: "Là nhà tôi, tên ‘Vũ Hiên’ là do cha tôi đặt, cái tên rất kỳ lạ, phải không? Nhưng, tôi tin nó sẽ không làm cho em thất vọng, nếu như nghe mưa chán rồi, tôi còn sưu tầm rất nhiều đĩa nhạc gốc, rồi đến
nửa đêm cũng có thể ngắm được cảnh đêm của Đài Bắc. Sao? Có tiếp nhận
lời mời của tôi hay không?"
Cô cười, "Giọng nói của anh rất có
sức thuyết phục, làm cho người ta không thể khước từ, nhưng mạo muội đến quấy rầy người nhà của anh như vậy, tôi cảm thấy không thích hợp lắm."
"Cha tôi đi công tác ở miền Nam rồi." Hắn vẫn nhìn cô chăm chú, "Vậy cuối cùng không còn vấn đề gì nữa chứ?"
Cô nhìn vẻ mặt thành khẩn của hắn, suy nghĩ một lúc, rốt cuộc nhẹ nhàng mở miệng: "anh đã nói như vậy, tôi gần như không còn lý do nào để cự tuyệt nữa rồi!"
Ánh mắt của hắn lập tức như phủ lên một tầng ánh sáng
rạng rỡ, rung động lòng người, cười hưng phấn nói: "Em chờ trong xe một
chút, để tôi gọi điện thoại cho dì Diệp, thông báo cho bà ấy biết, chúng ta muốn lên núi."
"Vâng." Cô gật đầu, sau đó quay nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mưa rơi từng giọt từng giọt gõ vào cửa sổ xe, hợp lại tựa như những dòng
suối nhỏ chảy xuống dọc theo cửa sổ bằng kính, tiếng gõ giống như một
bài thơ đang ngân lên, chậm rãi truyền vào nơi tâm hồn sâu thẳm nhất của cô.
"Được rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu lên núi đi!" Hắn gọi
điện thoại xong, xe chạy nhanh vào làn mưa đang đan xen nhau trên đường
phố.
"Vũ Hiên" tọa lạc ở núi Dương Minh, nằm trên một con đường
rất rộng, xe chạy qua một cánh rừng già và tiến vào vùng núi, không bao
lâu, xe tiếp tục chạy vào ven đường một con đường mòn hẹp, đi qua sau
một hàng cây cau mang theo hương vị miền nam, cuối cùng dừng lại ở trước một cửa sắt lớn có khắc họa những hoa văn màu đen.
Bên cạnh cửa sắt khảm những viên gạch mang dáng vẻ cổ kính, phía trên có tấm bảng gỗ khắc hai chữ "Vũ Hiên", khung cảnh tạo cho người ta có cảm giác đang quay trở
lại thời cổ xưa.
Mộ Văn nhấn chuông cửa, một chú chó giống loại
chó chăn cừu lập tức chạy ra, nhảy dựng lên bám vào các thanh sắt, mừng
rỡ sủa không ngừng.
"Im, không sủa nữa! Lai Tây, đi vào ngay!" Hắn thò đầu ra cửa sổ xe, quát một tiếng rất uy nghiêm.
Con chó kia sau khi nghe mệnh lệnh của chủ nhân, nó hiền thục quẫy đuôi
quay vào mảnh sân trồng đầy hoa và cây cảnh rất tươi tốt.
Ngay sau đó, một phụ nữ trung niên trang phục gọn gàng cầm một cái dù, trên khuôn mặt hiện lên một nụ cười ấm áp ra mở cổng.
"Dì Diệp, cám ơn dì." Hắn nói xong, lái xe tiến vào bên trong.
Vừa qua khỏi cổng, đột nhiên Tâm Dao cảm thấy trước mắt sáng ngời.
Một vườn Mai xanh biếc, đẹp và tĩnh mịch trải khắp một khoảng sân rộng,
tiếp đó là những khóm hoa Bách Hợp được trồng trong những chậu đá lớn,
đặt dọc hai bên đường mòn, tỏa hương thơm thoang thoảng thanh đạm, men
theo đường mòn đi tới, phía cuối đường thấp thoáng một ngôi nhà được xây bằng gạch đỏ khuất trong bóng râm, khiến cho người ta một loại cảm giác "Sân vườn thật sâu".
Chưa phục hồi lại vẻ ngạc nhiên, mê hoặc, cửa xe đã được mở ra, dì Diệp che dù, tiến về phía cô.
"Em cùng dì Diệp vào trước đi, tôi lái xe vào gara đã."
Cô nói dì Diệp cất dù, sau đó đi dạo trên những phiến đá lót trên đường
mòn, uốn quanh mấy vòng, cuối cùng đã thấy ngôi nhà hai tầng lớn xây
dựng bằng gạch đỏ, trước cửa là chú chó Lai Tây mới gặp ở cổng vừa nãy,
đôi mắt lóe sáng, hướng về phía cô vẫy đuôi rối rít.
Tâm Dao kìm
lòng không được vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve đầu của nó, mà nó dường như
biết đây là bạn của chủ nhân, cổ họng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu ư ử.
Vuốt ve Lai Tây một lúc, cô đứng dậy đi vào trong nhà,
phòng khách rộng rãi phủ bằng đá cẩm thạch sáng bóng, hai màu đen và xám tro xen kẽ, trong phòng đặt một chiếc ghế sofa lớn bằng da, trên chiếc
kệ áp sát vách tường, để toàn bộ là những bình sứ cổ, bộ ấm trà nhỏ được chế tạo tinh xảo, khéo léo, và một số đồ cổ không biết tên.
Trên v