i đại sảnh tầng một, Từ Y Khả nghe được tiếng cười duyên quen thuộc,
không khỏi quay đầu, kinh ngạc, phía bên kia , Triệu Vịnh Oái đang
choàng qua tay Trần Mặc Dương.
Trần Mặc Dương cũng thấy Từ Y Khả, nhìn thấy trang phục trên người cô và
tình huống kia, Trần Mặc Dương cũng hiểu được đang xảy ra chuyện gì. Ánh mắt trầm xuống, khóe miệng nhếch lên, xem ra chuyện quan trọng cô nói
chính là đi xem mắt, phải không!
Tất cả chú ý của Từ Y Khả đều đặt trên cánh tay Triệu Vịnh Oái đang choàng
qua tay của Trần Mặc Dương kia, cô gái thẹn thùng nhìn qua anh, không
biết nói gì đó với anh, mà anh căn bản cũng không có ý đẩy ra, thậm chí
trên mặt còn nở một nụ cười.
Bốn mắt nhìn nhau, tất cả máu đều dồn lên đầu Từ Y Khả, vậy nhưng anh ta
hoàn toàn không cảm thấy chột dạ có lỗi, anh vẫn cười ngọt ngào với
Triệu Vịnh Oái bình tĩnh rời khỏi khách sạn, từ đầu đến cuối ngay cả một ánh mắt trấn an cô cũng không có. Cuối cùng Triệu Vịnh Oái còn quay
nhìn cô một cái đầy khiêu khích. Đầu óc Từ Y Khả mê muội, ngay cả bố mẹ
đang nói gì cô cũng chả có tâm trạng để nghe, chỉ máy móc gật đầu.
Đến lúc Trần Mặc Dương và Triệu Vịnh Oái lên xe, xe khuất dáng đầu đường
bên kia, Từ Y Khả mới phục hồi tinh thần lại, không biết bản thân đi đến cửa lớn từ khi nào , hơn nữa chỉ còn có hai người cô và Mã Tuấn.
Cô cuống quýt một chút , mọi người đi đâu rồi ? Vừa rồi mẹ cô nói cái gì , không nhớ rõ, hình như cùng ông chủ Mã đi thương lượng chuyện công
trình, nhưng vì sao cuối cùng chỉ còn lại có hai người cô và Mã Tuấn ! Ý đồ này cũng quá rõ ràng!
Mã Tuấn mở cửa xe, chờ cô lên xe.
Bởi vì một đoạn tâm tư kia bị bay mất, Từ Y Khả cũng không biết mình đồng ý gì với anh ta, đành phải cắn răng hỏi lại: “Đi đâu?”
Anh ta nói: “Không phải em bảo đi xem phim sao?” Anh nhìn thấy vẻ mặt khó
xử của cô, lập tức nói: “Đương nhiên, nếu em thấy bây giờ đã quá muộn để xem phim , chúng ta có thể đổi địa điểm khác.”
Chuyện lần trước của Mẫn Chính Hàn đã dạy cô một bài học, gặp lại những chuyện như vậy đánh chết Từ Y Khả cũng không dám sằn bậy, xin lỗi nói: “Thật
ngại quá, Mã tiên sinh, tôi vẫn còn có chút công việc cho ngày mai vẫn
chưa làm xong, tôi muốn về nhà.”
Anh dường như không nghĩ là cô sẽ từ chối, nói: “Gấp lắm sao, không thể để ngày mai rồi làm được à?”
Cô cắn môi, xin lỗi cười: “Thật sự xin lỗi, đoạn tư liêu cần chỉnh sửa này rất rắc rối , cho nên…”
Lần đầu tiên gặp mặt, anh cũng không cần phải gắp gáp, thấy cô miễn cưỡng, đành phải nói: “Để tôi đưa em về “
Từ Y Khả vội vàng từ chối: “Không cần, không cần, không cần phiền phức , tôi bắt taxi về cũng được .”
“Không phiền, tôi cũng không có việc gì.”
Tâm tư Từ Y Khả bây giờ đang phiền muộn , không nhẫn nại cùng anh ta đôi
co, nói thật, cô không hề chán ghét anh ta, nhưng cô không muốn cho anh
ta ảo tưởng, cũng không muốn lại gặp phiền phức, không cố ý, nhưng giọng điệu còn có chút khó chịu hơn, nói: “Thật sự không cần, tôi bắt xe được rồi, không làm mất thời gian của anh .”
Mã Tuấn thấy trong mắt cô đã không còn kiên nhẫn, quả thật cô không phải
khách sáo, mà thật sự không muốn anh đưa cô về, tâm trạng chùn xuống một chút nói: “Vậy em đi đường cẩn thận một chút.”
Anh lưu luyến nhìn cô ngồi vào taxi, cảm thấy của cô có chút khó hiểu.
Lúc ăn cơm anh cũng thấy cô chẳng quá nhiệt tình, nhưng vẫn không có cự
tuyệt anh, lúc vừa rồi anh hẹn cô đi xem phim, cô cũng gật đầu . Nhưng
lúc gần lên đến xe , cô dường như vừa mới tỉnh lại từ trong mơ thái độ
chuyển ngoắt 180 độ.
Anh đoán rằng, có lẽ lúc nãy bố mẹ đều ở đấy, cô mới không biểu hiện thái độ ra ngoài.
Anh bỏ qua mất mát trong lòng, tự nói rằng mình vẫn còn nhiều thời gian ở phía trước.
Cô sẽ không biết, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã có cảm tình với cô, bởi vì cô hoàn toàn phù hợp với nửa kia trong trí tưởng tượng của anh.
Cô vừa xuống xe, chưa đến cổng nhà, Trần Mặc Dương đã điện thoại đến.
Cô không trả lời điện thoại, nhưng lại cảm thấy mình quá trẻ con, cái gì
cũng chưa biết rõ ràng đã chiến tranh lạnh, dường như không đáng. Cô
đang nghĩ lung tung, di động lại gọi đến lần thứ hai, tay đã ấn phím
nhận trước khi suy nghĩ.
Trần Mặc Dương hỏi cô đang ở đâu, cô còn chần chừ không muốn nói cho anh ta, nhưng giọng điệu của anh ta trong điện thoại rất ảm đạm đáng sợ, cô lỡ
miệng nói: “Ở nhà.”
Anh ta nói: “Xuống dưới đợi, tôi đến liền .”
Tắt điện thoại, Từ Y Khả tức giận đá hòn đá nhỏ dưới chân, bất mãn nói thầm rõ ràng người có lỗi là anh ta, người nên giận là mình, kết quả vẫn
không có tiền đồ bị anh ta dọa nạt. Cô hạ quyết tâm, đêm nay nhất định
phải hỏi rõ ràng mối quan hệ giữa anh ta và Triệu Vịnh Oái.
Xe Trần Mặc Dương đã dừng lại ngay trước mặt cô, không đợi cô ngồi xuống
ghế yên ổn, đã phóng như bay đến trước, trên đường một dòng xe cộ, tốc
độ anh ta vẫn như cũ không giảm chút nào, không ngừng lách qua xe khác
chảy thẳng lên, rất nguy hiểm. Trên đường có một hai chiếc xe đã thò đầu ra chửi rầm lên.
Từ Y Khả vừa giận vừa sợ, nói: “Anh có đạo đức công dân không thế, lái chậm một chút không đư
