Yêu Còn Khó Hơn Chết

Yêu Còn Khó Hơn Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324212

Bình chọn: 8.5.00/10/421 lượt.

u cô nhất

định tận tâm yêu thương anh, không bao giờ cáu kỉnh nữa, không bao giờ

lấy chuyện quá khứ gây sự nữa…

Cuối cùng là Giang Văn Thao điền thông tin rồi giao cho y tá.

Vợ chồng Trần Chính Quốc chạy đến, bác sĩ nói viên đạn gần tim, phẫu thuật rất nguy hiểm, người nhà nên chuẩn bị tâm lý. Bà Trần mời bác sĩ từ Bắc Kinh đến.

Trong mười mấy giờ giải phẫu đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chung quanh xảy

ra chuyện gì cô cũng không quan tâm, cô rốt cục có thể hiểu được tâm

tình của anh lúc trước, lúc cô tự sát, bị đẩy đến phòng phẫu thuật. Lúc

ấy có lẽ anh cũng rất đau khổ. Khi đó cô chỉ muốn được giải thoát, nhưng cô nếu cô giải thoát rồi thì anh phải làm sao, có lẽ cả đời anh sẽ sống trong hối hận. Cô khẩn cầu trời xanh, đừng đối xử tàn nhẫn với cô như

vậy. Hai người họ vất vả lắm mới đi đến được bước này, hạnh phúc ngay

tầm mắt, cô thà kiếp sau bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, cũng muốn

cầu xin trời xanh đừng cướp đi hạnh phúc duy nhất này của cô.

Nhận được điện thoại của Từ Y Trạch, bà Từ cũng đến. Do dự trong chốc lát,

bà Từ đến ôm con gái, nói: “Con yên tâm đi, người xấu sống ngàn năm, cậu ta không dễ dàng chết như vậy đâu.”

“Mẹ…” Cô vùi trong lòng mẹ nghẹn ngào khóc, tuy rằng lời nói bà Từ vẫn lạnh

lùng nhưng có thể thấy được thái độ của bà đã thay đổi

Chờ ngoài phòng phẫu thuật một hồi lâu, cô tưởng chừng như bản thân không

thể chịu nổi, cảm giác lo lắng, sợ hãi khiến cô phát điên,

Cuối cùng cửa phòng phẫu thuật mở ra, bác sĩ mỏi mệt đi ra, cô hoàn toàn

không nghe thấy bác sĩ nói cái gì. Cô sợ hãi trợn to mắt, không nhìn

thấy bác sĩ lắc đầu, không nhìn thấy vẻ tiếc nuối trên mặt bác sĩ, cô và mọi người xung quanh đều nhẹ nhàng thở ra.

Bà Từ vỗ lưng của cô nói: “Cậu ta không có việc gì .”

Cô cảm thấy trước mắt biến thành màu đen rồi dần ngất lịm đi

Vừa tỉnh lại cô liền nhảy xuống giường, mẹ đỡ lấy cô nói: “Từ từ thôi.”

“Mẹ, Mặc Dương đâu, anh ấy ở đâu?”

“Đừng gấp, cậu ta ở trong phòng bệnh.”

Anh bị đưa đến phòng bệnh hồi sức, phẫu thuật tuy rằng thành công , nhưng

bác sĩ nói rằng, anh vẫn chưa vượt qua thời kỳ nguy hiểm, trái tim cô

đau thắt lại. Cô cũng không biết, khoảng thời gian kia đã trôi qua thế

nào, cả ngày cô ngồi bên giường nhìn anh, cơm nuốt chẳng trôi , Loan

Loan bên phòng bệnh khác cũng hỏi: “Mẹ, bố đâu?”

Cô nói: “Bố đi công tác rôi.”

Loan Loan bất mãn bĩu môi: “con nhớ bố.”

Cô thơm lên má con gái: “Mẹ cũng nhớ bố . Bố sẽ trở về sớm thôi.”

Ngày bác sĩ tuyên bố anh vượt qua nguy hiểm, cô tựa vào tường nước mắt chảy không ngừng.

Anh đổi sang phòng bệnh bình thường, tỉnh lại thấy cô khóc thành như vậy,

đau lòng nói: “Em sao vẫn cứ thích khóc thế chứ, mắt sưng vù thì làm

sao…”

Cô lại còn nức nở, hàm hàm hồ hồ nói: “Còn không phải vì anh sao, anh có biết em lo lắng chừng nào không…”

Anh nói: “Ông trời thương em nên chừa cho anh con đường sống.”

Cô dịu dàng vuốt lên vết thương trên ngực anh: “Có đau không?”

Anh nắm lấy tay của cô: “Không đau .”

Cô bĩu môi: “Nói dối, chảy nhiều máu như vậy, sau này không cho phép anh bị thương nữa.”

Cô trèo lên giường nằm xuống bên cạnh anh, chỉ có cảm nhận được độ ấm của

anh, nhịp đập tim anh, cô mới có thể áp chế được nỗi sợ hãi trong lòng.

Hai người lẳng lặng nằm, trong chốc lát, anh nói: “Vừa rồi mẹ đến thăm anh.”

Cô nghĩ rằng anh nói đến bà Trần: “Mẹ lo cho anh lắm, cũng may mẹ đã mời

bác sĩ từ Bắc Kinh đến, anh không biết em lúc ấy sợ chừng nào đâu, em

chẳng giúp được gì, chỉ ngồi sợ run, thật vô dụng.” Cô thề về sau nhất

định phải học cách kiên cường, học cách bảo vệ người bên cạnh mình.

Trần Mặc Dương lắc đầu: “Không phải, là mẹ em đến thăm anh.”

Từ Y Khả trầm mặc vài giây rồi hỏi: “Vậy mẹ sao?”

“Mẹ không nói cái gì, chỉ đứng ở bên giường bệnh nhìn anh một lát, bảo anh cố gắng dưỡng thương rồi bỏ đi.”

Anh biết như vậy là bà đã nhượng bộ, cũng là ngầm đồng ý chuyện của anh và

cô, dù sao bà cũng không thể lập tức vui mừng mà nhận anh là con rể

được.

Kỳ thật Từ Y Trạch cũng tới, nói với anh câu cám ơn, anh nói: “Em không

cần cảm ơn anh, nếu em xảy ra chuyện gì, mẹ em sẽ hận anh cả đời, anh

với chị của em cũng sẽ không thể thành đôi.”

Trong lòng anh rất rõ rang, mẹ Y Khả đến bệnh viện thăm anh cũng là bởi vì

biết anh đã thay Y Trạch đỡ viên đạn kia. Lúc trước anh đã làm rất nhiều chuyện, tuy rằng một viên đạn không đủ để bù lại, nhưng ít ra bà Từ

cũng không còn căm hận anh như trước nữa. Lần này xem như trong họa có

phúc đi

Cô nắm lấy tay anh nhẹ nhàng nói: “Mặc Dương, đợi anh khỏe lại, chúng ta kết hôn đi.”

Anh siết chặt tay cô: “Em yêu, nghe được những lời này của em, ngày mai anh liền khỏe.”

Cô hôn lên môi anh: “Em ngày mai sẽ gả cho anh.”

HOÀN


Ring ring