anh rút đơn kiện, chờ sau khi Vịnh Oái tỉnh lại chúng tôi sẽ đưa em ấy ra nước
ngoài, sẽ không quấy rầy cả nhà anh…….”
Từ Y Khả đứng khép vào một bên góc, lời nói của Triệu Vịnh Lâm cũng có lý, Triệu Vịnh Oái bất quá cũng chỉ là vì quá yêu anh mà thôi. Cô biết
Triệu Vịnh Oái hận cô, Triệu Vịnh Oái đối với Trần Mặc Dương lưu luyến
si mê đã thành một loại bệnh, thậm chí luôn tự lừa dối chính mình, cho
rằng Trần Mặc Dương cũng yêu cô ta. Nói cho cùng thì cũng chỉ là một
người phụ nữ đáng thương.
Từ Y Khả đi đến, Triệu Vịnh Lâm nhìn cô, cũng không nói gì thêm, chỉ nói
với Trần Mặc Dương: “ Hy vọng anh sẽ suy nghĩ lại, tôi chờ câu trả lời
thuyết phục của anh.”
Triệu Vịnh Lâm đi rồi, Từ Y Khả trầm mặc trong chốc lát: “Anh rút đơn kiện
đi, không tính chuyện trước kia, sau chuyện kết hôn lần này, chúng ta
quả thật là thiếu Triệu Vịnh Oái, lần này coi như là trả lại cho cô ấy.”
Anh nói: “Đừng lo lắng, anh sẽ xử lý.”
Cô hoảng hốt ôm cánh tay anh: “Nghe lời em đi, anh hãy bỏ qua đi được
không, em không muốn là nợ người, anh rút đơn kiện, từ nay về sau anh và cô ấy không ai nợ ai, không cần dây dưa nữa.” Anh liếc mắt trừng cô:
“Anh có bao giờ dây dưa với cô ta!”
Cô hừ lạnh: “Lại còn không, sau này anh còn dám, em sẽ không tha cho anh.”
Anh buồn cười vuốt ve khuôn mặt tức giận của cô, ở bên tai cô ái muội nói: “Hay là em suy nghĩ cách chinh phục anh đi, ha?”
“Tránh ra, nhột…”
Để chăm sóc Loan Loan, anh bỏ việc ở công ty, giờ phút này đây, anh đang
tựa vào đâu giường kể chuyện cổ tích cho con gái nghe. Cô thừa nhận anh
kể chuyện thú vị, hấp dẫn hơn cô nhiều, Loan Loan hoàn toàn bị cuốn hút
vào câu chuyện, nghe đến mê mẩn.
Hôm nay bà Trần lại đến, thấy con trai mình hoàn toàn thay đổi, trở thành
một người đàn ông mẫu mực, người bố hết mực thương yêu con gái, bà an
lòng, thầm nghĩ, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.
Từ Y Khả sờ bụng Loan Loan: “Loan Loan, có đói bụng không? Buổi sáng con
mới ăn một ít, mẹ về hầm cháo mang đến đây cho con nhé, con thích ăn
nhất là cháo mẹ hầm mà.”
Trần Mặc Dương hỏi Loan Loan: “Để mẹ về mang cháo cho con ăn, được không?”
Loan Loan tựa trong lòng bố nói: “Dạ, mẹ đến nhanh nhé.”
“Ngoan, mẹ quay lại liền thôi.”
Anh dặn dò: “Cẩn thận một chút, để anh gọi lái xe chở em về.”
“Em biết rồi.”
Cô đứng ở cổng bệnh viện chờ lái xe, Y Trạch gọi điện cho cô: “Chị, Loan Loan ở phòng bệnh nào?”
Từ Y Khả hỏi: “Em đến bệnh viện à?”
“Em đang ở cổng bệnh viện.”
Từ Y Khả nhìn xung quanh, rốt cục thấy em trai mình đang đi tới, cô nói:
“Chị nhìn thấy em rồi, chị đang đứng ở trước cổng, em nhìn phía trước
đi.”
Từ Y Trạch cũng nhìn thấy cô, ngắt điện thoại bước đến.
Một chiếc xe màu đen phóng đến trước mặt, cô nghi hoặc, nhưng lái xe của cô hình như không phải đi xe kiểu này. Chuyện tình xảy ra quá nhanh ngoài
sức tưởng tượng của cô, mấy người đàn ông to cao nhảy xuống xe, một
người kéo lấy cánh tay của cô. Cô chưa kịp mở miệng đã bị bọn chúng bịt
miệng đẩy vào xe.
Từ Y Trạch trơ mắt nhìn chị mình ở trước mặt mình bị người bắt đi lại
không thể làm gì, anh gào to chạy theo, may là vừa chạy một đoạn đã bắt
được taxi, theo sát phía sau.
Ở bệnh viện Trần Mặc Dương nhận được điện thoại của Văn Kỳ, anh không dám nói lớn tiếng, giao Loan Loan cho bà Trần rồi liền chạy đi.
Địa chỉ là Văn Kỳ cho, Văn Kỳ nói chính cô cũng không rõ, là vừa mới nghe được Chương Kinh Hoa phân phó thuộc hạ.
Trần Mặc Dương gọi điện thoại cho thủ hạ của mình, Chương Kinh Hoa hiện tại
là chó cùng bứt dậu, nóng nảy khôn lường, Y Khả ở trong tay hắn thật sự
rất nguy hiểm.
Từ Y Khả không nghĩ ban ngày ban mặt lại có người bắt cóc ngay trước cổng
bệnh viện. Sau khi lên xe, miệng cô bị dán kín băng, tay chân cũng bị
trói chặt. Không nhúc nhích được, cô giãy dụa đập vào cửa xe, tên kia
tát mạnh vào mặt cô, quát lớn: “Mẹ kiếp, ngồi yên cho tao!”
Tên khác lại nói: “Đừng đánh cô ta chết, còn cần cái mạng cô ta!”
Cô bị tát đau điếng.
Cô ép chính mình phải tỉnh táo, tên kia nói ‘còn cần cái mạng này’, những
người này bắt cóc cô muốn gì? Chỉ có hai khả năng, hoặc là bắt cóc cô để tống tiền Trần Mặc Dương, hoặc là những người này có thù oán với Trần
Mặc Dương, thừa dịp trả thù. Mặc kệ là như thế nào cô cũng phải tự cứu
chính mình.
Cô bị đưa đến một biệt thự ở ngoại ô. Căn biệt thự được thiết kế rất đẹp
và tỉ mỉ, nhìn ra được chủ của nó là một người biết hưởng thụ. Trong
chốc lát một người đàn ông hơi mập được hai ba tên cao lớn hộ tống tiến
vào, là Chương Kinh Hoa!
Cô nên sớm đoán ra mới phải, tên tiểu nhân cặn bã, chuyện bỉ ổi nào cũng
có thể làm được, công trình trong tay ông ta cái nào cũng có vấn đề,
trước đó vài ngày pháp viện cử người đến niêm phong công ty hắn, Chương
Kinh Hoa xuống dốc nhanh như vậy, hẳn là công của Trần Mặc Dương, xem ra Chương Kinh Hoa muốn đem tất cả đổ lên đầu cô.
Chương Kinh Hoa kéo băng dán trên miệng cô ra, ngồi xuống sô pha. Cô rốt cục có thể mở to miệng thở.
Chương Kinh Hoa nói: “Đừng sợ hãi, họ Trần kia không tốt, đành phải để cô chịu thiệt rồi!”
“Chư
