Yêu Còn Khó Hơn Chết

Yêu Còn Khó Hơn Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324454

Bình chọn: 8.5.00/10/445 lượt.

ơng Kinh Hoa, rốt cuộc ông muốn làm gì!”

Chương Kinh Hoa nhún vai: “Không có gì, lễ thượng vãng lai mà thôi, tên họ

Trần tưởng rằng làm như vậy là tôi sợ ư? Trước hết phải để hắn đến đây

dạo một vòng đã, không rồi lại bảo tôi không hiểu biết phép tắc, cô xem

tôi nói đúng không?”

“Chương Kinh Hoa, ông đừng có làm bậy!”

Chương kinh hoa nắm cổ cô: “Làm bậy? Ha Ha, tôi tạo nghiệt không kém ai kia,

tôi nhắm mắt trước cũng được nhưng tôi sẽ lôi các người theo, trên đường xuống hoàng tuyền có bạn đi cùng cũng hay. Cô thấy tôi nói có đúng

không? Tôi đủ nhân từ chứ, không để đôi uyên ương hai người âm dương

cách biệt!”

Kết thúc 2: Ngày mai em gả cho anh!

Chương Kinh Hoa cười lạnh, hắn ta đứng dậy nói: “Tôi đang chờ tên khốn Trần Mặc Dương quỳ xuống cầu xin tôi, haha!”

Thủ hạ chạy vào, thì thầm bên tai Chương Kinh Hoa, bỗng chốc khuôn mặt dữ

tợn của hắn chuyển sắc, đôi mắt nheo lại: “Xử lý hết tất cả, nó muốn

chôn cùng vậy thì tôi sẽ thành toàn cho nó.”

Từ Y Khả run sợ, cô nhớ lúc nãy Y Trạch chạy đuổi theo xe. Quả nhiên, ngay sau đó, Y Trạch bị trói chặt lôi đến.

Từ Y Khả chật vật bò đến bên cạnh Từ Y Trạch: “Y Ttrạch, em có sao không?”

Từ Y Trạch lắc đầu: “Chị, em không sao.”

“Sao em lại ngốc vậy, lúc ấy em phải báo cảnh sác chứ, đuổi theo làm gì.”

“Lúc đó em không kịp nghĩ, em sợ chị xảy ra chuyện.”

“Mặc kệ bọn chúng nói gì, làm gì, em cũng đừng cãi lại.”

Bây giờ Trần Mặc Dương vẫn chưa tới, có lẽ anh còn chưa biết cô xảy ra

chuyện, cô thật sự rất lo anh sẽ bị rơi vào bẫy của Chương Kinh Hoa.

Trần Mặc Dương sốt ruột, nhưng anh không mất đi lý trí, Chương Kinh Hoa đã

bắt đi Y Khả, cũng chỉ vì hắn ta đã đến đường cùng, hắn không cam lòng

muốn lôi anh cùng chết chung. Anh trai Chương Kinh Hoa mất sớm, Chương

Kinh Hoa vẫn luôn coi đứa cháu đó như con ruột mình, cho nên ông vẫn

luôn canh cánh trong lòng chuyện cái chết của đứa cháu, thù mới hận cũ.

Lần này hắn ta muốn trả hết.

Vì bảo đảm vạn thất, Trần Mặc Dương gọi điện thoại cho Giang Văn Thao:

“Cậu yên tâm, tớ cam đoan sẽ đưa cô ấy trở về không mất một cọng tóc,

Giang thành tam thiếu bọn mình mà để tên khốn Chương Kinh Hoa chơi xấu

sao được chứ .”

Giang Văn Thao không giống Trần Mặc Dương, gia thế nhà anh là hắc đạo, chưa có chuyện gì mà anh chưa từng làm qua.

Kỳ thật toàn bộ quá trình diễn ra rất nhanh gọn, không một phen ác đấu,

Chương Kinh Hoa đang chuẩn bị gọi cho Trần Mặc Dương, muốn mang đến cho

Trần Mặc Dương một món quà bất ngờ. Ngôi biệt thự ở ngoại ô này của ông

rất ít người biết. Ông ta hoàn toàn không ngờ rằng trong chốc lát Trần

Mặc Dương đã tìm ra, lặng thinh kéo người tiến đến.

Khống chế được tình hình, Giang Văn Thao nói: “Nơi này giao cho tớ, người chắc là ở trên lầu, cậu lên đó xem trước đi.”

Nhìn thấy cô không sao, anh nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng đã an toàn. Anh đi đến cởi dây trói cho hai người, cẩn thận nhìn cô một lượt từ trên

xuống dưới.

Cô tựa vào anh đứng lên, chân bị trói lâu run run: “Em không sao, Mặc Dương, chúng ta đi thôi, trước hết rời khỏi nơi này đã.”

Bọn người của Chương Kinh Hoa đều bị trói lại dưới tầng một, Giang Văn Thao đùa nghịch trước mặt Chương Kinh Hoa, cà lơ phất phơ nói: “Tao đã báo

cảnh sát, loại chuyện này giao cho cảnh sát vẫn là tốt nhất, bọn tao đều là người dân lương thiện, không thể nhúng tay vào những việc này được.”

Chương Kinh Hoa quỳ lết trên mặt đất, ánh mắt phẫn nộ không cam lòng.

Chỉ chốc lát, xe cảnh sát đã đến, Giang Văn Thao ra hiệu cho thủ hạ lui lại ngay khi cảnh sát chuẩn bị mang còng tay cho Chương Kinh Hoa thì xảy ra chuyện bất ngờ, trên người Chương Kinh Hoa còn cất giấu một khẩu súng

khác, có lẽ biết chính mình đã rơi vào đường cùng, hắn ta rút súng, bắn

xả điên cuồng. Chuyện xảy ra quá nhanh, Từ Y Trạch đưa lưng về phía

Chương Kinh Hoa , Từ Y Khả hét lớn: “Y Trạch…”

Cô điên cuồng lao qua, nhưng người bên cạnh còn nhanh hơn, ánh sáng chợt

lóe lên, cô chỉ nhìn thấy Trần Mặc Dương và Chương Kinh Hoa cùng ngã

xuống, Chương Kinh Hoa bị cảnh sát đánh gục, còn Trần Mặc Dương thay Từ Y Trạch đỡ một viên đạn.

Thân hình cao lớn ngã vào người Từ Y Trạch, máu ở ngực chạy giọt. Cô suy

sụp, ngã xuống đất, bò đến bên người anh, run run gọi: “Mặc Dương… Mặc

Dương… Làm sao bây giờ… Làm sao bây giờ…”

Anh gắng gượng nói: “Không có việc gì… Đừng khóc…”

Giang Văn Thao giật mình nhìn qua: “Nhanh đưa đến bệnh viện…”

Phòng cấp cứu.

Toàn thân cô run rẫy, anh bị chảy rất nhiều máu.

Y tá đi đến đưa giấy tờ cho cô, cô cũng không để ý, Giang Văn Thao bên cạnh nhận lấy, không hé răng.

Cô ngẩng đầu, run lẩy bẩy: “Là… Là cái gì… Sao, phẫu… Thuật chưa, sao…”

Giang Văn Thao đưa khăn cho cô.

Cô hoảng sợ, khóc nức nở: “Anh ấy… anh ấy đi…” Anh ấy sẽ không có việc gì, hai người họ phải trải qua bao nhiêu khó khăn mới có thể đi đến ngày

hôm nay, anh sẽ không bỏ cô và Loan Loan lại!

Từ Y Trạch ôm lấy cô: “Chị, chị bình tĩnh một chút…”

Cô không bình tĩnh được, cô không thể bình tĩnh, chỉ cần anh bình an, cô

sẽ không bao giờ trách anh nữa, chỉ cần anh bình an , về sa


Lamborghini Huracán LP 610-4 t